Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
Tuyên chiến
Hôm sau là Chủ nhật, sau một ngày sinh mệnh hoàn toàn bị tàn phá, tôi ngủ vùi cho đến chiều. Ngủ đến đầu nhức như búa bổ cũng không muốn rời giường cho đến khi Trình Thần đập cửa ầm ầm gọi dậy, tóc tai bù xù, chân mang dép lê, tôi ra mở cửa cho chị, còn chị cao hứng kéo tay, đánh giá tôi từ trên xuống dưới sau đó dùng giọng mờ ám hỏi: “Tối hôm qua được không?”
Tư duy của tôi vẫn chưa kịp phản ứng như bình thường thì chị cười hề hề nói tiếp: “Thôi không cần hỏi nữa, nhìn em mệt mỏi uể oải như vầy là biết tình hình chiến đấu tối qua kịch liệt đến đâu rồi.”
Tôi hé mắt nhìn chị, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, xông lên bóp cổ chị rồi đè xuống sô pha: “Chị còn dám nhắc chuyện tối qua! Còn dám nhắc sao! Tại sao Tần Mạch lại đến! Như thế nào lại đến!” Nói xong cũng không thèm nghe chị trả lời, chị lật người chị lại dùng tay quánh lên mông chị ta một trận, “Lần sau chưa được sự đồng ý của em mà lại làm ra chuyện như thế này thì em tuyệt giao với chị.”
Trình Thần vô duyên vô cớ bị đòn, đánh xong hả giận tôi ngồi trên sô pha ngửa cổ uống nước. Chị làm ra vẻ đáng thương nhìn tôi, lấy mớ khăn giấy trên bàn vờ vịt lau nước mắt trong tưởng tượng: “Chị chỉ muốn giúp em thôi, hôm qua trong buổi tiệc chị mới biết anh ta vẫn chưa có bạn gái, mà em cũng chưa có bạn trai. Lúc trước hai người chia tay là do ở xa quá, bây giờ anh ấy đã về đây, hai người quay lại với nhau mới tốt. Chị nghĩ vậy nên…ai dè em lại cứng đầu như vậy!”
“Nhằm nhò gì.” Trình Thần nói, “Theo đuổi cái đẹp là bản tính con người, em xem cái mông mượt mà chưa kìa…”
Miệng tôi giật giật: “Mắt chị nhìn xuyên qua đồ vật được hả? Người ta đứng tít trong quầy bar mà chị còn nhìn thấy được cái mông của người ta! Em nghĩ chị nên dùng ánh mắt phóng đãng này chiếu xuống khúc dưới của Thẩm Hi Nhiên dùm em đi”
Trình Thần chu mỏ, không cam lòng dời ánh mắt ra chỗ khác.
“Ah? Chị!” Một giọng nữ ngọt ngào lọt vào tai, tôi đảo mắt thì thấy Phương Dĩnh trong bộ đồ phục vụ đi đến. Cô chào tôi: “Thực khéo, lại gặp chị rồi .”
“Ừ.” Tôi rất thích cô bé sáng sủa này nên cười hỏi, “Em làm ở đây hả?”
“Dạ, dù sao cũng rảnh rỗi nên đến đây làm kiếm ít tiền mua đồ gia dụng.”
Tôi gật gật đầu, hơi đau lòng, thường thì các cô gái tuổi này thường kiếm ít tiền để mua đồ ăn vặt hay đồ trang điểm linh tinh gì đó nhưng cô bé lại muốn mua đồ trong nhà, người với người thật là khác biệt. Trong lòng tôi cảm thán bèn hỏi: “Chi nghe nói em đã sắp tốt nghiệp đại học, em học ngành gì vậy?”
“Em học thiết kế nội thất.”
Tôi vừa nghe, trong lòng cân nhắc một lúc liền rút danh thiếp ra đưa cho cô bé: “Trùng hợp chị cũng làm nghề này, sau này có khó khăn có thể đến tìm chị.”
Phương Dĩnh vui sướng nhận danh thiếp, lập tức lấy bút viết lên tờ giấy thông tin khách hàng tên tuổi, ngành học, năm sinh của mình, cuối cùng còn thòng thêm một câu làm tôi bật cười ra tiếng: Sở trường —— chăn nuôi các loại động thực vật.
Trình Thần cũng thấy cô bé này đáng yêu nên trêu chọc một phen rồi mới thả người đi.
Ăn xong, chào tạm biệt anh chủ tiệm đẹp trai và Phương Dĩnh, tôi và Trình Thần càn quét khu mua sắm. Tối đến, về đến nhà tôi quăng một đống túi to túi nhỏ, thả người xuống sô pha, tâm trạng cũng hưng phấn ít nhiều.
Quả nhiên, đàn bà phải tiêu tiền mới thoải mái mà…
Hôm sau đi làm, Tạ Bất Đình gọi tôi đến văn phòng, đưa một tập hồ sơ nói: ” Đây là một dự án của khách hàng cũ, cố gắng làm tốt.”
Tôi lật vài tờ, xem sơ qua chỉ là trang trí căn hộ bình thường mà thôi. Tôi nói: “Sếp à, tôi còn một dự án thiết kế cho khu mua sắm, không còn thời gian trống đâu, dự án này anh giao Tiểu Lý làm đi, cậu ấy đã theo tôi lâu như vậy, cũng nên tin tưởng vào năng lực của cậu ấy.”
“Cô chuyển dự án kia cho người khác.” Tạ Bất Đình không ngẩng đầu lên, nói, “Khách hàng này chỉ đích danh cô, nói phong cách thiết kế của cô rất hợp với sở thích của anh ấy.”
Lòng ta bỗng nhiên xẹt qua một dự cảm xấu…
“Cô cũng đã từng thiết kế cho anh ta một lần rồi mà, kết quả rất tốt mà anh ta cũng thưởng cô không ít.”
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía Tạ Bất Đình: “Tôi không nhận.”
Cuối cùng Tạ Bất Đình cũng phải ngẩng đầu nhìn tôi, ông ta đẩy gọng kính lên hỏi: “Hà Tịch, cô lại đến kỳ giật kinh phong sao?”
“Mặc kệ ông nói gì tôi cũng không nhận dự án này, việc trang trí khu mua sắm kia đang vào giai đoạn quan trọng nhất, đưa người khác tôi không yên tâm.”
“Đây không phải là vấn đề cô cần lo…”
“Nếu không cho tôi làm khu mua sắm thì tôi tình nguyện nhận vụ sửa nhà kia, còn không được nữa…tôi xin nghỉ đông.”
Tạ Bất Đình bị tôi chọc giận đến mặt mày tái xanh, tái mét, ông ta chỉ vào tôi vừa phun ra được ba chữ “Cô giỏi lắm!”, đang muốn đập bàn mắng người thì điện thoại reo, ông ta hung hăng trừng mắt, liếc tôi một cái rồi nghe điện thoại, trong nháy mắt từ thái độ ông nội người ta trở thành con cháu người ta: “Được, để tôi nói với cô ấy, vâng, đang bàn bạc, đang bàn bạc…”
“Giám đốc Tạ, nếu là điện thoại