pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.

biết vì sao anh vui vẻ, trái ôm phải ôm hưởng hết tề nhân chi phúc. Nếu là tôi thì không chừng vui đến ngu người rồi.
Nhìn Tần Mạch lên xe chạy đi, tôi hỏi Phương Dĩnh: “Gần đây có chỗ nào bán tiêu không?”
Phương Dĩnh đánh giá thần sắc của tôi, bất an trả lời: “Chị à… Chị muốn làm gì?”
Tôi duy trì nụ cười ôn hòa: “Chị muốn mua hạt tiêu thật cay, phải thật cay.”
Tôi lấy cái bánh ra, khoét một lỗ chính giữa sau đó đổ gần một ký hạt tiêu vào đó, xong lấp lại rồi trét bơ xung quanh, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết cái bánh bị phanh thây nhét thêm đồ lạ vào trước đó, thậm chí tôi còn dùng kem hoa quả viết lên bề mặt bánh hai chữ Tần Mạch đỏ tươi.
Phương Dĩnh bất an tiễn tôi về, tôi chỉ nhìn nàng cười: “Chị biết em đang nghĩ gì, chị cũng hiểu chuyện này phân nửa là hiểu lầm nhưng biết sao bây giờ…” Tôi siết chặt tay, cơ mặt hơi run run, “Chị ghen phát điên rồi.”
Phương Dĩnh không dám khuyên nữa, tôi lập tức ngoắt xe đến công ty.
Tần Mạch đã sớm chờ ở đó, thấy tôi cầm hộp bánh từ trên xe bước xuống, anh cong môi sau đó đằng hắng một tiếng rồi nhìn lãng ra chỗ khác: “Hà Tịch, chẳng lẽ em không biết anh không thích ăn đồ ngọt.”
Tôi biết chứ, anh bị đau dạ dày, phải kiêng ăn ngọt nên tôi mới phải tốn tâm tư, sức lực làm ra một cái bánh không đường nhân chà bông cho anh.
Tôi trầm mặc không nói lời nào, Tần Mạch đảo mắt, liếc tôi một cái rồi tiếp tục nhìn về phía xa xa, mất tự nhiên nói: “Bất quá mua thì mua rồi, anh miễn cưỡng ăn một chút cho em vui.”
“Bánh do em làm.” Tôi dấm dẳng, “Không thích thì em bỏ.” Nói xong ra vẻ vứt thật.
Tần Mạch chộp nhanh hộp bánh, trừng mắt nhìn tôi rồi cẩn thận đặt nó vào phía sau xe, tôi thấy anh lẳng lặng vuốt ve hộp bánh y như nó là cái gì trân quý lắm không bằng. Lúc sau anh mới quay đầu dịu dàng nhìn tôi: “Về thôi, đã không còn sớm.”
Khi đó, tôi cơ hồ nghĩ đến hình ảnh phản chiếu của anh trong mắt tôi sáng lóa.
Trên đường về, tôi không nói câu nào mà Tần Mạch vốn là người kiệm lời lại đang bồng bềnh trong cảm xúc càng không có biểu hiện gì, cho đến khi về đến nhà, chúng tôi vẫn không nói gì với nhau. Cũng may trong xe bật nhạc nhè nhẹ nên đôi khi tôi cũng hát phụ họa vài câu, không khí cũng không khó xử lắm.
Về đến nhà, Tần Mạch mang bánh vào trước, thấy tôi chần chờ chưa vào mới nói vói ra: “Còn chưa vào?”
Tôi hít sâu một hơi, rặn ra một nụ cười rồi bước vào trong.
Vừa vào cửa, tôi hơi giật mình, tôi nhớ là sáng nay ra khỏi nhà trong phòng khá bề bộn, còn bây giờ sàn nhà được lau sạch sẽ, bàn ghế sạch như li, sáng lòa lòa.
Tần Mạch thản nhiên giải thích: “Hôm nay có người đến dọn vệ sinh.”
Tôi gật đầu, Tần Mạch vào bếp, mang rượu vang ra, tôi nói: “Ăn bánh trước đi” Nói xong liền mở hộp, lôi cái bánh ngon miệng ra.
Tần Mạch nhìn thoáng qua cái bánh ngọt, nhíu mày: “Hà Tịch, em lập bia cho anh hả?”
Mặt bánh một mảng trắng xóa chỉ trơ trọi hai chữa Tần Mạch đỏ chót chính giữa, tôi biện bạch” Nhìn người không thể nhìn tướng mạo, nhìn bánh cũng vậy, để em lấy một miếng cho anh nếm thử.”
Nói xong, tôi nhanh tay cắt bánh, nhưng lúc này tôi vẫn còn nhân từ, chỉ ấn dao một chút, mẩu bánh này đa phần là bơ và bánh, chỉ dính một ít hạt tiêu. Không đợi Tần Mạch kịp nhìn thấy trong bánh có gì liền mạnh bạo nhét vào trong miệng anh.
Tần Mạch ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng lại tức giận vì động tác thô lỗ của tôi, cuối cùng sắc mặt kịch biến, phóng vào bếp uống nước, vừa uống vừa ho kịch liệt không ngừng.
Ngoài ý muốn, anh khó chịu tôi cũng không cảm thấy thoải mái bao nhiêu. Tôi bình tĩnh đứng đó chờ anh phát giận.
Tiếng ho dần dần nhỏ lại, Tần Mạch uống nước xong đi ra, gương mặt đỏ bừng vì cay, anh liếc xéo tôi: “Hà Tịch, em đúng là đồ ngốc.” Anh nói, “Lấy nhầm tiêu bỏ vào bánh rồi.”
Không biết vì sao khi nghe những lời này tôi lại thấy cảm động. Tần Mạch không tin tôi sẽ hại anh, anh không hề nghĩ là tôi cố ý …
“Em cố tình đó.” Tôi nói.
Anh ngẩn ra.
Tôi bước lên, kháp cằm anh hung hăng tra hỏi: “Cô ta hôn anh ở đâu? Cắt miếng thịt đó xuống cho em.”
Tần Mạch lại ngẩn ngơ, đôi mắt hơi hơi trầm xuống: “Hà Tịch, em ghen hả?”
“Nếu không để em cũng đi kiếm ngươi hôn một cái?”
Tôi nghĩ anh sẽ tức giận , nhưng mà anh chỉ bình tĩnh nhìn tôi, khóe miệng cong lên thành nụ cười: “Em đang ghen.”
“Đúng đó, em đang ghen, vậy thì sao? Tần tiên sinh anh tự hào lắm hả?” Tôi cười lạnh, “Anh cũng biết em ghen cái gì sao? Anh nói anh thích em, dùng mọi biện pháp theo đuổi em nhưng sau lưng lại dây dưa không rõ ràng cùng người khác. Tần tiên sinh, mị lực anh thật lớn, Hà Tịch em không dám trêu vào.”
Anh nhíu mi: “Hà Tịch, khi nào thì anh…”
“Được, để em nói trắng ra luôn, anh còn do dự, không ngừng dây dưa với Dịch Tình đó, được chưa!” Anh càng nhăn mặt nhưng không phản đối lời của tôi. Thấy mắt anh càng lúc càng tối, tôi càng hiểu rõ mọi chuyện, trầm mặc hồi lâu, tôi cố kìm cơn run rẩy, gằn từng tiếng hỏi: “Tần Mạch… Anh và Dịch Tình có tiến tới với nhau không?”
Anh không trả lời.
Tôi nghĩ tôi h