Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.
n xù lông rồi.
Vừa định gọi lại cho anh thì điện thoại kêu “đing” một tiếng rồi tắt ngủm… hết pin. Tôi thở dài, gãi gãi đầu, liền ngoan ngoãn ngồi xổm trước cửa nhà, ngóng ra trước sân chờ chủ nhà về mở cửa.
Tôi nghĩ, chút nữa mà Tần Mạch về nếu phát hỏa với mình thì mình cứ việc giả bộ yếu ớt mong manh để anh thương tình, nhất định anh sẽ cho qua.
Phát sinh quan hệ…
Không biết đã ngồi trước cửa được bao lâu, tôi hơi buồn ngủ, đầu óc bắt đầu lơ tơ mơ, tôi cúi đầuu vào gối, mắt díp lại. Bỗng nhiên, cá ánh đèn xe chiếu sáng ngoài sân, xe Tần Mạch chầm chậm chạy vào, đèn xe rọi thẳng vào chỗ tôi đang ngồi, bị hoa mắt, tôi cố gắng hé mắt để thích ứng với cường độ ánh sáng, một lúc sau, anh tắt máy xe, tắt đèn, mệt mỏi bước xuống.
Tôi vẫn ngồi yên, anh ngồi xuống, lắc tôi một hồi: “Tại sao không nghe điện thoại?”
“Bật âm câm nên không nghe, lúc nhìn thấy định gọi lại cho anh thì máy hết pin.” Tôi thành thật trả lời, dưới ánh sáng mỏng manh, tôi không nhìn rõ sắc mắt của anh nên ngần ngừ hỏi, “Anh…anh đi tìm tôi nãy giờ hả?” Anh thản nhiên ừ một tiếng.
Tôi chỉ cảm thấy ẩn sau vẻ bình tĩnh của anh chính là một trời bão táp. Trong lòng tôi âm thầm suy tính tìm cách nào để mình vừa không mất mặt vừa làm anh nguôi giận. Anh lẳng lặng mở cửa, bước vào nhà mở đèn. Thấy anh lãnh đạm như vậy tôi thoáng giật mình.
Nhưng rõ ràng là lý trí của anh mạnh mẽ hơn lý tính của tôi nhiều, đùa giỡn một hồi thì anh buông lỏng vòng tay, hai tay ôm eo tôi trong một tư thế cực kỳ ái muội, dán miệng vào bên tai tôi khàn khàn nói: “Em muốn nữa không?”
Tôi thở hổn hển, ánh mắt dừng ở hầu kết đang chuyển động lên xuống của anh không nói nên lời.
Tần Mạch nói tiếp: “Hôm nay, dừng ở đây.”
Nhất thời, trong lòng tôi như có hàng vạn con ngựa hí vang, tôi chống tay lên lực Tần Mạch xô mạnh anh ra. Anh gia tăng lực ở cánh tay, siết chặt eo tôi, ôm sát tôi vào trong người còn tôi bị hành vi kho thịt mà không cho ăn của anh chọc phát điên, tôi túm quần áo anh, hung tợn nói: “Tần Mạch! Chết tiệt, một là anh cởi quần ra, hai là tự đi tắm nước lạnh ngay!”
Ngọn đèn tại huyền quan không sáng lắm mà gương mặt anh lại chắn sáng nên tôi chỉ lờ mờ nhận thấy đường nét trên gương mặt chứ không nhận được vẻ mặt anh lúc này. Tôi mơ hồ có thể cảm giác anh đang tức giận, không phải là cực kỳ tức giận.
Bị áp suất thấp từ anh hù dọa, ánh mắt tôi vội lãng ra chỗ khác, không dám nhìn chằm chằm khiêu khích anh nữa: “Được rồi, em biết sao anh giận, không nghe điện thoại là lỗi của em… Thực xin lỗi.” tôi nói ba chữ đó rất nhanh rồi biện giải tiếp, “Nhưng không phải em cố ý đâu.”
“Hà Tịch.” Anh trấn tĩnh một lúc lâu mới mở miệng, “Em có thể ầm ỹ, có thể khóc lóc om sòm, có thể làm mặt giận, anh đều chiều em, không chấp nhất tính tình nóng giận thất thường của em, nhưng mà…” Anh nghiêm túc nhìn tôi gằn từng tiếng, “Em không thể làm cho anh không tìm thấy.”
Tôi ngây người, không biết trong lòng lan tràn tư vị gì. Tôi ngây người một lúc lâu mới nhận ra mình phải phản bác lời này mới đúng: “Em và anh đâu có quan hệ gì mà…”
“Chúng ta đã phát sinh quan hệ từ rất sớm.” Nói xong, anh càng dán sát vào người tôi, “Mà càng về sau thì quan hệ càng không ngừng phát triển.”
Nghe anh chém đinh chặt sắt như vậy cộng thêm hai thân thể càng lúc càng gần, trán tôi không khỏi nổi gân xanh, đồ cà chớn, mỡ treo mà mèo nhịn đói…tôi cố gắng đèn nén thú tính nói: “Tần tiên sinh, không có ai nói với anh là không được tự tiện khiêu khích phụ nữ sao?”
“Hà tiểu thư, anh chỉ khiêu khích em.”
Phối hợp với lời thâm tình của anh, tôi cười ngọt ngào, sau đó thò tay xuống dưới bóp chặt “thằng em nhỏ” của anh. Cả người Tần Mạch run lên, sắc mặt đột biến.
Tôi nhân cơ hội này hung hăng đẩy anh té ngồi xuống đất, sau đó từ trên nhìn xuống, cao ngạo nói: “Đừng có nghĩ thừa dịp này mà khuất phục tôi. Tôi không chơi trò đánh một gây rồi đút một cục đường với anh. Sai tôi cũng nhận lỗi rồi, phát giận cũng đã phát hết rồi, đừng nói lời thừa, hôm nay ngừng ở đây.”
Nói xong, tôi thay giày, bước nhanh lên lầu. Nhào lên giường, tôi nghĩ, theo thế tiến công của Tần Mạch hiện nay, nếu muốn bảo toàn trận địa của mình thì phải dọn ra khỏi nhà Tần Mạch. Chuyện này không thể chậm trễ, ngày mai làm ngay thôi! Trong lòng đã quyết định, tôi bật dậy mở tủ, bắt đầu gói gém quần áo.
Lúc đến đây, tôi xác định mình ở tạm nên chỉ mang một túi du lịch nhỏ nhưng khi tôi thu dọn từng món lại từng món thì mới thấy bất tri bất giác ở đây lại có nhiều đồ đạc của mình như thế. Quần áo, túi xách, mỹ phẩm…là Tần Mạch vô tình bổ sung thêm vào. Tôi cẩn thận suy nghĩ nguyên nhân làm mình mất cảnh giác như vậy, thì ra là do Tần Mạch canh thời gian rất chuẩn, ví như lúc tắm xong anh không mặn không nhạt hỏi tôi xài sữa tắm gì, đôi lúc quần áo giặt không kịp, không có đồ mặc, anh lại bình thản hỏi tôi mặc size số mấy…Người đàn ông này tâm cơ thật sự là thâm trầm!
Tôi đánh giá nhãn hiệu của món đồ trang điể