Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

m trong tay bất chợt phát cáu: “Tần Mạch anh giỏi lắm! Tập cho tôi xài đồ hiệu để mai mốt tôi không sống được như trước nữa, anh thật nham hiểm mà! Tôi không trúng viên đạn bọc đường của tư bản chủ nghĩa đâu” Nói xong, tôi gạt ra hết mấy thứ anh mua cho, chỉ nhét quần áo của mình vào túi.
Trong khi thu dọn, không hiểu sao tôi lại đột nhiên nhớ đến câu nói của Phương Thả trước khi chia tay ‘Nếu là Tần tiên sinh, nhất định có thể làm thần không biết quỷ không hay’, câu nói này lúc ấy tôi cho là câu nói đùa nhưng lúc này lại khiến tôi phải phân vân. Tần Mạch quan tâm đến tôi sao? Có thể vì tôi và người đàn ông khác gần gũi mà nổi cơn ghen giết tôi không? Tôi nghĩ anh sẽ không làm như thế, người lý trí như Tần Mạch sẽ không làm ra chuyện điên cuồng như vậy.
Còn tôi thì sao…Nếu Tần Mạch có mối quan hệ khắng khít với người phụ nữ khác, tôi sẽ làm gì? Mới suy nghĩ một chút, tôi liền cảm thấy có một cơn tức đang thiêu cháy trong trong, một tiếng thét chói tay phát ra từ nội tâm: Anh dám!
Nhưng nếu anh thật sự dám, tôi không thể tưởng tượng mình sẽ có phản ứng như thế nào.
Tôi khẳng định Tần Mạch thích tôi, cũng khẳng định tôi thích Tần Mạch, hiện giờ chưa quay lại với nhau bởi vì tôi chưa nuốt trôi được cơn giận lúc trước hay nói trắng ra chính là tự tôn và kiêu ngạo của bản thân đang tác quái.
Mặc kệ miệng ngoan nói lại nói tuyệt, nhưng kỳ thật sâu trong nội tâm tôi có thể khẳng định, đến cuối cùng tôi vẫn sẽ cùng một chỗ với Tần Mạch. Nếu không phải hai người có duyên sao ông trời lại an bày nhiều cơ hội ngẫu nhiên như vậy. Đêm đó, tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa suy nghĩ lan man, nhưng sáng hôm sau tôi vẫn tha túi xách, leo lên xe Tần Mạch.
“Vụ án của chị Lâm đã kết thúc, không có lý do gì tôi còn ở nhà anh nữa. Tối nay tôi về nhà mình là được rồi, không làm phiền anh nữa.” Tôi quăng túi ra ghế sau, tự động chui vào ngồi trên ghế phụ, vừa thắt thắt dây an toàn vừa nói.
Tần Mạch hình như cũng dự liệu được tôi sẽ nói những lời này nên không chút dao động, vừa lái xe vừa nói: “Hôm nay không thể đi.”
“Vì sao?”
Anh chần chờ một chút, lựa chọn từ ngữ: “Hôm nay đừng đi.” Ngữ điệu ôn hòa làm tôi nổi da gà toàn thân.
Tôi hỏi theo bản năng: “Tần Mạch, anh lại đọc sách gì mà trẻ con không nên đọc hả?”
“Khụ.” Anh hắng giọng một tiếng, mắt nhìn chăm chú vào đường trước mắt, nói: “Ngày mai sinh nhật anh, em cùng anh trải qua đêm nay đi…” Anh dừng một chút, sửa lời, “Anh nghĩ anh muốn cùng em trải qua đêm này.”
Tôi nghe xong muốn hộc máu: “Tần Mạch, tao nhã, nho nhã không phải là phong cách của anh!”
“Bây giờ thì phải rồi.” Xe chạy hồi lâu, bỗng dưng anh đột nhiên nhớ tới, thòng thêm một câu, “Em không thích?”
“Thực chán ghét…”
Tần Mạch xụ mặt. Đến dưới công ty, tôi cửa xe, qua lớp kính xe nói với anh: “Đêm nay em cho anh một cơ hội đến đón, ngày mai em sẽ rộng lòng mở lại cho anh một con đường sống.”
Tần Mạch ngẩn ra, lập tức khóe miệng nhếch lên rõ ràng.
Thấy biểu hiện kiêu ngạo của anh, tôi cười thầm trong bụng, tâm tình cũng ấm áp như ánh mặt trời. Nhưng tôi và anh đều không ngờ, ngày mai lại xảy ra chuyện như vậy…






Nổi cơn ghen
Tặng quà gì cho Tần Mạch đây? Sau khi cân nhắc, tôi quyết định phải là một món quà made in Hà Tịch. Tôi kết thúc công việc thật sớm, chạy đến tiệm bánh ngọt Phương Dĩnh đang làm. Tôi biết Tần Mạch đau dạ dày, chắc đã nhiều năm rồi không ăn bánh sinh nhật, mà tính người này lại thích ăn thịt nên tôi định làm một cái bánh ngọt nhân chà bông. (Ẹc, bây giờ thì mình đã biết vì sao Tịch Tịch toàn ăn mì tôm rồi)
Tôi mơ màng tưởng tưởng ra hình ảnh anh vui sướng nhảy cẫng lên hoa chân múa tay, dĩ nhiên nếu anh dám nói một chữ không thích, tôi liền ấn nguyên cái bánh vào mặt ai đó liền. Anh chủ quán đẹp trai là người tốt, biết tôi muốn tự tay làm bánh tặng sinh nhật tặng bạn không những hy sinh nguyên cái bếp cho tôi thi triển công phu mà thỉnh thoảng lúc vãng khách còn chạy vào truyền thụ vài câu. Toàn bộ quá trình làm bánh, tôi vô cùng vui vẻ, sau khi bánh được cho vào lò nướng, anh chủ và Phương Dĩnh đều vỗ tay hoan hô, tôi kiêu ngạo chống nạnh cười to: “Anh Lý, sau này anh mướn tôi làm đầu bếp đi, bảo đảm bánh bán đắt như tôm tươi.”
Anh Lí Nguyên đẹp trai cười ôn hòa: ” Đúng là có khiếu, có thể bồi dưỡng, lúc cô nhào bột xem ra còn mạnh mẽ hơn cả máy trộn bê tông vài phần, nếu mướn cô chắc tiết kiệm không ít tiền điện cho quán.”
Phương Dĩnh che miệng cười trộm.
Tôi bình tĩnh mở miệng: “Anh đang ở đâu?”
“Ở công ty.”
Tôi nở nụ cười: “Tần Mạch, không phải anh nói hôm nay là sinh nhật anh hả?”
“Em tan tầm rồi?”
“Em tự tay làm quà tặng anh, sáu giờ rưỡi anh đến công ty đón em đi.”
Bên kia kinh ngạc một lúc rồi tôi nghe được giọng nói đầy hưng phấn không thể che dấu của anh: “Được.” Sau khi tắt máy, anh vẫn cầm điện thoại, đi tới đi lui vài bước, miệng cười ngây ngô, vẻ mặt anh giống y như đứa nhỏ vừa được món đồ chơi mình yêu thích nhất vậy.
Dĩ nhiên tôi


XtGem Forum catalog