Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.
yện cười.”
Tôi nghiêm túc lắng nghe.
“Cô có nhớ cái ngày Eric về nước rồi gặp cô ở sân bay không? Tôi còn nhớ hai người lễ phép gật đầu chào nhau nữa kìa cho dù nụ cười đó cứng ngắc. Sau đó tôi có hỏi Eric vì sao không gặp cô nói chuyện. Cô Hà có biết anh ta nói gì không?” Dịch Tình vừa quấy cà phê vừa cười nói “Lần đầu tiên tôi thấy Eric có bộ dáng không có tiền đồ như vậy, anh ấy nói “Anh sợ Hà Tịch đánh anh’ .”
Tôi cũng mím môi mỉm cười, sau đó ngửa đầu uống cạn ly nước: “Tôi sẽ không cảm ơn vì cô nói những chuyện này cho tôi biết đâu.”
“Cô sẽ không nhưng sau này sẽ có người cám ơn tôi.”
Tôi cười tiếp: “Tần Mạch cũng sẽ không cảm ơn cô đâu, tương lai của anh ta cũng không vì những lời này mà có biến chuyển lớn lao gì đâu.”
Dịch Tình tiếp tục quấy cà phê, bình tĩnh nói: “Cô Hà, tại sao cô không nghĩ có lẽ đối với Tần Mạch, ở cùng một chỗ với cô mới chính là tốt nhất.”
Tôi cười cười, im lặng xách túi rời đi. Trong lòng tôi thầm nghĩ, mục đích hai người ở cùng nhau là mang lại điều tốt đẹp cho lẫn nhau chứ không phải vì đó là điều tốt nhất cho một người.
“Cô Hà.” Dịch Tình gọi với theo, “Làm gì có tình yêu nào mà thuần khiết, tinh khôi như chuyện cổ tích được, ai cũng đều có tì vết…”
“Tôi chưa bao giờ nói muốn có tình yêu thuần khiết, tinh khôi, cái tôi muốn chính là toàn tâm toàn ý.”
Dịch Tình ngẩn ngơ, lập tức cười nói: “Tôi có đến bệnh viện thăm Eric, anh ấy bị xuất huyết dạ dày, nửa đêm phải nhập viện để phẫu thuật đó.”
Tôi mang theo mớ đặc sản của mình quay đầu đi thẳng.
Về đến nhà, ngày hôm sau vẫn chưa hết phép, tôi mang quà đến cho Trình Thần, vừa lúc Thẩm Hi Nhiên đã đi làm, Trình Thần lại muốn đến bệnh viện khám thai nên tôi đưa chị đi. Đợi chị khám xong, tôi làm như lơ đãng hỏi: “Lần trước chị thấy Tần Mạch ở đâu?”
Trình Thần sửng sốt trong chốc lát lập tức nở nụ cười xem như đã rõ: “Nằm bên khoa bên kia, lầu 6 còn phòng bao nhiêu, ái chà sao mình không nhớ vậy ta?”
Tôi trừng mắt nhìn Trình Thần, chỉ chốc lát sau, chị vò vò tóc nói: “Hà Tịch, em càng ngày càng không biết nói đùa gì hết trơn á. Được rồi, được rồi, phòng 634, tự em đi tìm đi, chị về cho cục cưng nghe nhạc đây”
Tôi tần ngần đứng trước cửa phòng bệnh của Tần Mạch, tay đã đặt trên nắm cửa nhưng vẫn chưa đủ dũng khí đẩy cửa đi vào. Cho đến khi một y tá đẩy xe đi ngang qua, thấy tôi đứng ì trước cửa bèn kỳ lạ nhìn tôi. Tôi chịu không nổi ánh mắt nghi ngờ đó nên đẩy cửa xám xịt đi vào. Cửa đóng lại, trong phòng một mảnh yên lặng.
Qua khỏi huyền quan, tôi nhìn thấy Tần Mạch sắc mặt tái nhợt, đang nhắm mắt nằm nghỉ trên giường, dịch truyền đang chậm rãi nhỏ từng giọt.
Tôi không lên tiếng, anh cũng không thèm mở mắt nói: “Đã uống thuốc rồi, đi ra ngoài.”
Tôi không nhúc nhích. Đợi hồi lâu mà không nghe tiếng bước chân rời đi, Tần Mạch nhíu mày, mở mắt ra, sau đó choáng váng.
Tôi kéo ghế ngồi kế bên giường bệnh, thấy anh ngây ngẩn nhìn mình thì tặc lưỡi: “Được rồi, để em đi ra.”
“Hà Tịch! Em dám!”
Vẫn ngôn từ bá đạo nhưng lại có vẻ bối rối tôi chưa từng nghe qua. Tôi ngồi thản nhiên nhìn anh, anh cũng nhìn tôi chăm chú. Sau phút hoảng hốt, anh đã bình tĩnh trở lại, chật vật muốn ngồi dậy, môi mấp máy nhưng lại không biết nói gì, thấy biểu hiện không vui không giận của tôi liền nuốt những lời muốn nói lại.
“Mấy hôm nay em đi Tam Á.” Tôi nói, “Ở đó em gặp Dịch Tình, và cả vị hôn phu của cô ấy nữa.”
Anh đánh giá tôi một lúc rồi mới thong thả lên tiếng: “Em… Đã biết?”
“Ừm, em đã biết, nếu anh cho đó là lời giải thích của anh.” Ánh mắt tôi dừng lại ở mu bàn tay đang truyền dịch của anh. “Thứ bảy tuần sau, em sẽ đi xem mắt tiếp. Lần này mẹ đã tìm cho em một anh chàng rất khá, em nghĩ nếu được thì cứ đồng ý cho rồi.”
Bàn tay kia từ từ nắm chặt lại, mũi kim trên mu bàn tay đâm sâu vào chắc chắn rất đau. Ánh mắt Tần Mạch vốn vẫn còn chưa hết ngạc nhiên trong nháy mắt hiện lên vẻ lo lắng dầy đặc.
Tâm tình tôi bỗng nhiên thư sướng, tôi cười tươi rói: “Cám ơn anh lặn lội từ Mỹ ngàn dặm xa xôi gấp rút trở về chúc phúc cho em, tiện thể cám ơn anh hai năm trước đã buông tay, Tần Mạch, anh làm tốt lắm.”
“Hà Tịch.” Anh trầm giọng gọi tên tôi, “Đừng đến đây nói lẫy với anh.”
“Sao anh biết em nói lẫy.” Tôi thong thả nói, “Hai năm trước, chẳng phải anh đã quyết định buông tay, còn muốn kết hôn với Dịch Tình hay với bất kỳ ai cũng được hay sao, dĩ nhiên em cũng phải tìm một anh chàng để gả chứ. Lúc trước anh đã an bày chuyện tình cảm của chúng ta thật tốt, vậy bây giờ cứ đi theo con đường ấy đi. Tần Mạch, với điều kiện hiện giờ của anh, không có Dịch Tình cũng sẽ có rất nhiều phụ nữ già trẻ lớn bé nhảy xổ vào anh, mà em cũng tìm được người đàn ông thuộc về mình, anh thấy vậy tốt không?”
Sắc mặt Tần Mạch xanh mét, lồng ngực phập phồng, lửa giận bừng bừng nhưng lại không tìm ra lý do để phản bác tôi nên giận đến mức gần như nội thương.
Tôi ôn hòa vỗ vỗ tay anh: “Anh an tâm dưỡng bệnh, sau này làm đám cưới, em sẽ gửi thiệp cho anh.”
Nói xong liền đứng dậy đi ra cửa.