Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1549 lượt.

cô, quay đầu lại nói với Diệp Phiên Nhiên: “Phiên Phiên, hay là nói chuyện cậu với Dương Tịch đi!”
“Mình và Dương Tịch chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ là cậu ấy chạy đến Đại học N tìm mình, sau đó thì mình hứa hẹn hò với cậu ấy.” Diệp Phiên Nhiên thờ ơ nói.
Chuyện tình yêu, xưa nay là chuyện của riêng bản thân mình. Dẫu cho tình tiết có sôi nổi kịch tính đến đâu thì cũng chỉ có thể khiến chính mình cảm động, còn với những người khác mà nói là một việc rất đỗi bình thường.
Lúc chơi tại công viên, do trong lòng nhung nhớ đến Dương Tịch khiến Diệp Phiên Nhiên chẳng còn tâm trí mà vui chơi, chỉ muốn gọi điện thoại cho cậu. Hạ Phương Phi rút điện thoại di động bên người đưa cho cô: “Đây là điện thoại cầm tay mình mới mua, cậu dùng gọi điện thoại cho Dương Tịch đi, kẻo cậu ấy tìm không ra cậu, trong lòng sốt ruột!”
Điện thoại di động là một thứ đồ hiếm tại thời điểm đó. Mấy năm trước còn gọi là điện thoại “mẹ bồng con”. Sinh viên trong trường đại học còn lâu mới có những loại phổ biến như bây giờ, chỉ một số con em gia định khá giả mới có mà thôi.
Diệp Phiên Nhiên bấm số gọi đi, lần này là Dương Tịch nhận điện thoại: “A lô?”
“Dương Tịch, là em!” Giọng cô đầy áy náy day dứt: “Hôm nay em có chút việc bận, không thể hẹn hò với anh được!”
“Phiên Phiên!” Giọng Dương Tịch cao vút lên, âm điệu vồn vã: “Anh ở dưới nhà đợi em nhưng mãi chẳng thấy em xuống. Gọi vào điện thoại nhà em, mẹ em lại bảo em ra ngoài rồi, còn gặng hỏi anh là ai nữa!”
“Anh không… nói gì với mẹ em chứ?” Diệp Phiên Nhiên nghe xong liền tỏ vẻ căng thẳng.
“Anh nói anh là bạn trung học, xem em căng thẳng chưa kìa!” Dương Tịch không nhịn được khẽ mỉm cười.
“Em hiện đang đi cùng đám Hạ Phương Phi!” Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy có lỗi: “Buổi tối bọn em đi hát karaoke nữa, anh cũng đến luôn nhé?”
“Em cứ đi chơi đi, đừng lo cho anh. Lát nữa anh đến tìm Trần Thần, lâu rồi không chơi bóng rổ cùng nhau!”
Gác máy điện thoại, tâm tình Diệp Phiên Nhiên vẫn sa sút, Hạ Phương Phi nói: “Bọn cậu đã phát triển thế này rồi, quả là một ngày như xa vạn dặm! Trước đây mình cứ ngỡ rằng Dương Tịch đơn phương thôi, nào ngờ, thì ra cậu cũng đã xao lòng từ lâu!”
“Phi Phi!” Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt lóe sáng: “Bây giờ mình mới biết rằng, yêu một người là như thế nào. Trước kia khi còn ở cạnh Thẩm Vỹ, đó chỉ là cảm giác thích người đó, rất thích mà thôi, nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ thế này!”
Tối đó, tại gian phòng karaoke ồn ào náo nhiệt, Diệp Phiên Nhiên tay cầm micro hát bản nhạc Nhất mực yêu em.
Mãi tận mười một giờ đêm Diệp Phiên Nhiên mới chia tay đám bạn Hà Phương Phi, giẫm trên ánh trăng lạnh lẽo, cô cất bước trở về nhà. Đến đầu ngõ, cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên liền trông thấy Dương Tịch đang lặng lẽ đứng trước cửa nhà cô. Bóng dáng cậu dưới ánh đèn đường mờ ảo trông rất cô đơn lẻ loi.
Cô bước đến trước, dừng trước mặt cậu, cúi thấp đầu, nói: “Xin lỗi, lúc nào cũng để anh phải đợi em!”
“Đừng nói xin lỗi, chỉ là anh muốn được gặp em trước khi ngày hôm nay trôi qua!” Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Dương Tịch kéo lấy tay cô, nói giọng dứt khoát: “Phiên Phiên, sau này đừng để anh không tìm được em như hôm nay nữa nhé!”
Sống mũi Diệp Phiên Nhiên cay cay, hàng nước mắt từ khóe mắt tuôn ra.
Cậu nâng mặt cô lên, thấp giọng hỏi: “Phiên Phiên, anh có thể hôn em chứ?”
Diệp Phiên Nhiên không trả lời, chỉ đứng tại chỗ, ánh mắt nhạt nhòa nhìn cậu rất đỗi dịu dàng.
Tâm trạng cậu xao xuyến, không kìm lòng được, cậu vòng tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô.
Nụ hôn đầu đời của hai người, tuy rằng có phần ngây dại, ngốc nghếch vụng về, nhưng hương vị ngọt ngào khi đó mãi lan tỏa từ đầu môi đến tận gót chân.






Kỳ nghỉ đông tiếp theo, Diệp Phiên Nhiên gần như ngày nào cũng ở cạnh Dương Tịch.
Những nơi vui chơi giải trí giết thời gian thích hợp cho đôi tình nhân tại thành phố D rất hiếm, chẳng phải là rạp chiếu phim thì là phòng karaoke hay quán cà phê. Hai người còn là sinh viên, Diệp Phiên Nhiên không muốn Dương Tịch tiêu tiền vì mình, nhất là tiêu tiền của bố mẹ cậu.
Không biết vì sao, cô đặc biệt nhạy cảm với vấn đề tiền bạc, có lẽ là để duy trì lòng tự tôn đáng thương ít ỏi của mình. Những nữ sinh đại học thường quen với chuyện bạn trai mời mình đi dùng bữa, thanh toán tiền cho mình, chu cấp đài thọ cho mình, cảm thấy chuyện đó là lẽ đương nhiên. Còn cô thường cảm thấy khó chịu, luôn mong mình có thể bình đẳng cùng bạn trai trên phương diện tài chính. Dương Tịch thuộc mẫu chàng trai chi tiêu hào phóng một phần do kinh tế gia đình tương đối dư dả, tuy rằng cậu không tiêu tiền bừa bãi nhưng vung tay có phần hơi quá trán. Trước mặt cậu, Diệp Phiên Nhiên xấu hổ không dám nhắc đến chuyện chia nhau trả tiền, đành cố gắng giảm thiểu cơ hội chi tiền của cậu. Thế nên, cô thích nhất là tay trong tay cùng cậu đi dạo phố, thông thường thì chỉ xem nhưng chẳng mua gì hoặc là xem thử buổi chiều có suất chiếu phim gì, rồi mua hai vé xem phim ngồi lì tron