Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

ậu? Có tiến triển gì với Tiêu Dương không?” Tiêu Dương đăng ký Đại học Bắc Kinh, cuối cùng vì điểm thi không đủ, phải vào học trường đại học hạng hai tại Bắc Kinh.
Hạ Phương Phi rốt cuộc nói thật lòng: “Mình chưa bao giờ thích Tiêu Dương cả. Vừa tựu trường, cậu ta đến trường tìm mình, mình nói rõ với cậu ta bọn mình không thể nào, sau đó cậu ta chẳng liên lạc với mình nữa. Cậu tưởng rằng con trai ai cũng như Dương Tịch của cậu chắc, miệt mài bền bỉ, không đụng tường thành không từ bỏ ý định. Không! Đụng tường thành cũng không từ bỏ ý định, nhất định phải ôm được mỹ nữ trở về…”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, mẹ mình ở phòng bên cạnh đấy!” Diệp Phiên Nhiên thấp giọng nói: “Mẹ không biết chuyện mình yêu đương trong trường đại học đâu, mẹ còn nói bóng nói gió với mình rằng tình yêu thời học trò quá đỗi ấu trĩ không đáng tin cậy, khó mà có kết quả!”
“Đừng tin lời người lớn, ở trường bọn mình cũng có rất nhiều bạn yêu đương trong trường, sau tốt nghiệp vẫn ở bên nhau, cuối cùng thì nên vợ nên chồng đấy thôi!” Hạ Phương Phi phản bác, giọng hùng hồn đầy lý lẽ.
“Nghe giọng điệu của cậu, tám phần là đã yêu rồi phải không?” Diệp Phiên Nhiên hỏi giọng thăm dò: “Là trai đẹp thủ đô à?”
“Chuyện này nói qua điện thoại không rõ ràng được đâu. Thế này đi, ngày mai cậu sang nhà mình, mình sẽ kể tường tận cho cậu!” Hạ Phương Phi mở một nút thắt đúng thời khắc quan trọng: “Cả bọn Triểu Hiểu Tình cũng đến nữa, bọn mình hẹn nhau cùng ra công viên chơi, tối đi hát karaoke, để thư giãn!”
Diệp Phiên Nhiên nghĩ đến cuộc hẹn ngày mai với Dương Tịch, cô hơi ngần ngừ: “Mình sợ là không đến được, Dương Tịch cậu ấy…”
Hạ Phương Phi chẳng chút do dự cắt ngang lời cô: “Phiên Phiên, cậu có thể đừng trọng sắc khinh bạn được không, bằng không thì bọn mình tuyệt giao với cậu đấy!”
“Vậy được rồi, mai mình nhất định sẽ đến!”
“Thế nhé, mười giờ sáng mai, tập hợp ở nhà mình, không gặp không về!”
Đây là lần tụ họp đầu tiên từ sau khi vào đại học của chị em bạn học, Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên không tiện vắng mặt, cô muốn gọi điện thoại cho Dương Tịch nhưng chợt nhớ ra mình vốn không biết số điện thoại nhà cậu.
Hay là để mai hỏi Hạ Phương Phi vậy. Nhà bọn họ sống cùng khu với nhau. Cô ấy chắc chắn biết số điện thoại của cậu.
Hôm sau cô đến nhà Hạ Phương Phi, hỏi số điện thoại rồi gọi sang được báo lại rằng Dương Tịch đã ra ngoài.
Nhận điện thoại là giọng đàn ông nghiêm nghị ưu sầu, Diệp Phiên Nhiên không dám hỏi nhiều liền vội vàng gác máy.
“Chắc là bố của Dương Tịch đấy, giọng bác ấy rất nghiêm nghị!” Hạ Phương Phi nói: “À, đúng rồi, nghe bố tớ bảo, cách đây không lâu bác ấy được Cục trưởng Cục xây dựng tỉnh ủy thăng chức là Phó Thị trưởng đấy!”
“Thật ư?” Triệu Hiểu Tình vây lại: “Vậy Dương Tịch chẳng phải là công tử nhà Thị trưởng đó sao, Phiên Phiên bọn mình là con dâu tương lai nhà Thị trưởng rồi. Nguy rồi, bọn mình phải thừa cơ này lấy lòng Phiên Phiên đi thôi, mai này tốt nghiệp phải nhờ vào sự chiếu cố của nhà chồng cậu ấy để tìm được công việc tốt…”
Không lâu trước đó, khi thành phố D được xóa tỉnh lập thành phố, Phó Thị trưởng chính là Phó phòng quản lý cán bộ công nhân viên chức, tuy không được coi là chức vụ cao quý gì nhưng tại thành phố D thì ông có thể hô mưa gọi gió, vinh hạnh lẫy lừng. Còn bố mẹ Diệp Phiên Nhiên hai năm trước đã về hưu, bố cô hiện giờ đang làm thuê cho một nhà máy xí nghiệp tư nhân, ông thậm chí chưa bao giờ được đảm nhiệm một vị trí cán bộ nhỏ nhoi.
Diệp Phiên Nhiên chợt ý thức được sự chênh lệch về thân phận giữa cô và Dương Tịch, cô bỗng chốc im lặng không nói lời nào.
Hạ Phương Phi dường như nhận ra tâm tư của cô, vội vàng ngăn cản Triệu Hiểu Tình: “Cậu mới học nửa năm đại học đã trở nên giở trò tâng bốc nịnh hót rồi! Bạn bè với nhau, nói gì đến quan chức chứ, tình cảm là quan trọng, hiểu chưa?”
Hạ Phương Phi cũng quen bạn trai trong trường đại học, người Tân Cương, cao ráo, mặt mũi thanh tú, khôi ngô tuấn tú, khi cười để lộ hàm răng trắng muốt.
“Tân Cương à, quả là xa quá!” Tô Tiệp nhanh nhảu nói: “Phi Phi, nếu như sau này cậu lấy chồng ở Tân Cương, bọn mình muốn gặp cậu cũng chẳng dễ dàng gì, vả lại cậu nghe hiểu tiếng dân tộc không? Tớ chỉ biết mỗi câu yakexi!”
“Cậu ấy là người Hán, không phải người dân tộc Duy.” Hạ Phương Phi nói: “Cậu ấy tốt nghiệp xong cũng không định quay về Tân Cương, sẽ tìm cách ở lại Bắc Kinh.”
“Đến cả dự định sau tốt nghiệp cũng đã bàn bạc luôn rồi, xem ra, Phi Phi lần này cậu thực sự động lòng rồi!” Tạ Dật cười nói giọng mỉa mai: “Bao giờ thì dẫn anh chàng yakexi về đây, để chị em bọn mình xem mặt đấy?”
“Tết năm sau đi!” Hạ Phương Phi độ lượng nói: “Tớ đã nói chuyện của tớ và cậu ấy cho người nhà rồi, bố mẹ tớ không phản đối gì, chỉ nói muốn gặp cậu ấy!”
“Bố mẹ cậu đúng là thoáng thật đấy!” Triệu Hiểu Tình nói giọng ngưỡng mộ: “Lại có thể dễ dàng nhẫn nhịn chuyện con gái yêu của mình ký giấy đính hôn chung thân sớm như thế!”
“Nha đầu chết tiệt, đừng có mà nói xàm, gì mà giấy đính hôn chung thân hả?” Hạ Phương Phi lấy tay tát