Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
ương Tịch.
Dương Tịch đang lái xe, không tiện nhận điện thoại, anh ra ý với Diệp Phiên Nhiên: “Nghe giùm anh đi!”
Diệp Phiên Nhiên ngần ngừ trong giây lát, cô thò tay vào túi áo, lôi ra chiếc điện thoại của anh, hiện lên hai chữ Chung Ni chạy nhảy trên màn hình màu xanh.
Con tim cô bỗng chốc trở nên lạnh buốt, mím chặt môi, cô đưa điện thoại cho anh: “Là Chung Ni!”
Dương Tịch liếc mắt nhìn cô, nhận lấy điện thoại, nói giọng hàm hồ: “Alo, đang trên đường… Được, em yên tâm, không có việc gì đâu!”
Đặt điện thoại xuống, Diệp Phiên Nhiên cởi chiếc áo măng tô của anh ra, quay đầu lại, dán mắt vào quang cảnh lướt vút như bay ra phía sau, điệu bộ cứng nhắc, xa lạ cảnh giác.
Giọng điệu Dương Tịch nghe điện thoại vừa rồi, dịu dàng thân thiết, so với dáng vẻ lạnh lùng ưu sầu khi ở bên cô trước kia hoàn toàn là hai người khác nhau.
Cô quên là hiện giờ anh là bạn trai của Chung Ni. Anh không còn thuộc về cô nữa, bốn năm trước đã là như vậy.
Dương Tịch đút điện thoại vào túi áo, tay nắm chặt vô lăng, tập trung lái xe.
Không khí ngột ngạt trong xe hạ đến mức thấp nhất, duy chỉ có giọng ca Hoàng Thẩm Nguyên lặng lẽ xuôi dòng bao trùm khắp xe.
“Nỗi nhung nhớ về em cứ thế trôi từ ngày này qua ngày khác.
Nhưng nỗi cô đơn trong anh vẫn chẳng thể nào thay đổi.
Những giấc mộng đẹp, biết đến bao giờ mới lại xuất hiện?
Người yêu dấu ơi, anh rất muốn gặp lại em một lần…”
Giữa lúc không khí lặng lẽ trĩu nặng, chiếc xe đã ra khỏi tuyến đường cao tốc, chậm rãi tiến vào thành phố S, hòa mình vào dòng xe qua lại như mắc cửi.
Giữa chừng Diệp Phiên Nhiên nhận được điện thoại của Tiết Sam, trò chuyện dăm ba câu thì cô ngắt điện thoại, vỗi vã nói với Dương Tịch: “Cho em xuống ở con đường phía trước, có người đang đợi em!”
Dương Tịch hiểu rằng “người” cô nói là ai, bàn tay nắm vô lăng chợt xiết chặt, đốt ngón tay trắng bệch, nhưng anh vẫn dừng xe theo lời cô.
Diệp Phiên Nhiên bước xuống xe, vừa đặt gót chân đứng xuống, chưa kịp nói lời nào thì Dương Tịch đã đạp chân ga, chiếc xe lướt vút như tên lửa nhanh chóng biến mất nơi góc phố.
Diệp Phiên Nhiên cởi bỏ lớp vũ trang toàn thân xuống, lòng khẽ thở phào, chuyển đổi từ tâm trạng cảnh giác sang mỏi mệt, lạnh lùng, cùng nỗi đau thương gấp bội.
Cái gì mà “Không làm được người yêu, gặp lại vẫn có thể làm bạn bè”. Như cô với Dương Tịch, có lẽ gặp mặt chi bằng đừng gặp!
Mùa xuân đi qua, tiết trời nóng lạnh thất thường, không khí lạnh vần vờ quẩn quanh, bắt đầu xuất hiện những cơn mưa dai dẳng không ngớt, không khí ẩm ướt u ám lạnh lẽo.
Cơn mưa lạnh lẽo dai dẳng khiến Diệp Phiên Nhiên phiền muộn day dứt, cô không cẩn thận trúng ngay cơn cảm mạo, ho khan không dứt như muốn lôi cả lá phổi ra mới thôi. Nhất là những buổi đêm cô ho dữ dội gần như chẳng tài nào chợp mắt.
Mấy ngày Tết về nhà ăn toàn những món có nước lèo, khó khăn lắm gò má mới tròn trĩnh mịn màng, vậy mà giờ đây trở nên hốc hác, gầy gò trắng tái, khiến người ngoài nhìn vào không khỏi thương cảm.
Tiết Sam mời cô đi dùng bữa, cố gắng chọn món thanh đạm, còn cố tình chọn chè ngân nhĩ hầm hạt sen với gừng tác dụng nhuận trường giảm ho. Diệp Phiên Nhiên hết sức uất ức, cũng rất đỗi hổ thẹn, nói: “Thật ngại quá, lần nào cũng để anh trông thấy dáng vẻ ốm đau bệnh tật của em, yếu ớt đến gió thổi bay, trông thật giống với Lâm Đại Ngọc!”
“Dáng vẻ của em lúc này, khiến anh nhớ đến bài thơ của Lý Thanh Chiếu: “Sợ lắm nhàn hạ ưu sầu, bao nỗi tâm tình muốn tỏ rồi thôi. Gần đây thân thể hao gầy, cốt chẳng vì rượu hay bệnh tật, cũng chẳng vì thu buồn.”
Chàng trai trẻ tầm mười tám mười chín tuổi đang ra sức ôm lấy bó hoa, thở dốc nói: “Có phải chị là Diệp Phiên Nhiên không ạ?”
Cô ký xong mới sực nhớ ra hôm nay là Lễ Tình nhân. Người tặng hoa là Tiết Sam, trên tấm thiếp là chữ ký rồng bay phượng múa của cậu.
Diệp Phiên Nhiên chìa tay ra nhận lấy, nặng quá, cô phải dùng cả bàn tay kia để ôm lấy, liếc mắt đếm sơ, hơn 99 đóa hồng.
Cô vừa cắm xong bó hoa thì nhận được điện thoại của Tiết Sam: “Nhận được hoa chưa? Có thích không?”
“Cám ơn!” Lần đầu tiên cô nhận được nhiều hoa hồng thế này. Thời đại học, khi cùng hẹn hò cùng Dương Tịch, anh chưa bao giờ tặng hoa cho cô. Những người học ngành mỹ thuật, kiểu gì cũng vẫn lãng mạn đa tình, biết rằng phụ nữ đều thích hoa, nhất là loài hoa hồng tượng trưng cho tình yêu.
“Tối nay cùng ăn cơm nhé! Anh đặt chỗ rồi. Sáu giờ anh đến đón em!” Cậu ôn tồn nói.
“Được rồi!” Cô đồng ý.
“Bệnh cảm vẫn chưa khỏi chút nào sao?” Tiết Sam trước khi gác máy vẫn không quên hỏi. Thứ Tư tuần trước cậu đi công tác, mấy ngày không gặp nhau rồi.
“Khoẻ nhiều rồi.” Diệp Phiên Nhiên nói nhưng không nhịn được cơn ho.
Cậu chờ cô im lặng trở lại mới nói: “Anh có tìm cho em bài thuốc dân gian, trị bệnh ho, nghe nói là khá công hiệu, tối nay đi ăn sẽ nói với em!”
“Cảm ơn anh!” cô lại nói.
“Sao lại khách sáo thế?” Tiết Sam than thở: “Anh thật sự hi vọng một ngày nào đó em sẽ k