Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
g không muốn nhìn thấy hắn.
A Mễ Na sợ tới mức không nói ra lời, ngẩn người đứng tại chỗ.
“Hoàng đế Chư Lương đến ——”
Cửa khẽ bị đẩy ra.
Tuy rằng Đồng Dao cố gắng nhắm mắt lại, nhưng không có cách nào khiến cho cô không thở được. Mùi hương hoa quế theo cửa thoang thoảng đưa vào, tràn ngập cả căn phòng. Mỗi dây thần kinh trong người Đồng Dao đều đang run rẩy.
Nhuận Ngọc đã mặc long bào của Hoàng đế Chư Lương , làm cho ánh mắt càng lộ vẻ anh tuấn, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều tao nhã. Hắn sải bước tiến vào, khiến cho cả căn phóng bừng sáng lên.
Hắn thản nhiên liếc mắt quét qua A Mễ Na, lập tức đôi mắt màu nâu của A Mễ Na mở thật lớn, nỗi lo lắng trên mặt đã được quét sạch sẽ.
Mọi chuyện của A Mễ Na đều viết rõ ràng ở trên mặt… Hiện tại, dự đoán cho dù lấy đao đặt ở cổ nàng, nàng cũng không chịu đi.
“Ngươi. . . . . . Chính là hoàng đế Chư Lương ?” A Mễ Na si ngốc nhìn Nhuận Ngọc, bất giác đi từng bước về phía trước.
Nhuận Ngọc khẽ vuốt mái tóc dài, cười đến điên đảo chúng sinh.
A Mễ Na đuợc sủng ái tiến lên phía trước, sau đó hai tay ôm ngực hành lễ, quỳ gối trước mặt Nhuận Ngọc.
“Đứng dậy đi.”
A Mễ Na lập tức nghe lời đứng lên, trong mắt nàng mang theo nước mùa thu, thẳng tắp nhìn Nhuận Ngọc.
Nhuận Ngọc chìa hai tay tới bế nàng lên.
Đồng Dao chạy vội ra cửa, sải bước đi ra ngoài, khép kín cửa. Khoé mắt Nhuận Ngọc loé sáng nhìn thân ảnh đi ra cửa, ánh mắt lạnh tới thấu xương…
Đồng Dao cầm thuốc A Mễ Na đưa rắc lên lưng, nhưng lúc này cô lại hy vọng thứ mình rắc không phải thuốc bột này mà là rượu mạnh. Như vậy miệng vết thương của cô càng thêm đau, đau đến mức làm cho cô có thể quên hết thảy.
Chính Đồng Dao cũng không lường trước được, Nhuận Ngọc vẫn như cũ mang cho cô nhiều chấn động tới như vậy. Hiện tại cô ngay cả nghĩ cũng không muốn, không dám nghĩ tới khuôn mặt của Nhuận Ngọc, không dám nghĩ tới khuôn mặt của A Mễ Na, lại càng không dám nghĩ tới bộ dáng bọn họ nằm chung một chỗ. Trong lòng Đồng Dao đau đớn đến run lên.
Nếu không có cái nên có, rốt cuộc cả đời cũng không nên gặp người này nữa, mới là một loại giải thoát thật sự.
Bình thường Nhuận Ngọc chỉ ở trong phòng phi tử vài canh giờ, rất ít khi ở lại qua đêm ở đó. Cho dù ngủ lại, cũng là thời điểm khi trời trưa sáng liền rời đi. Đồng Dao chưa kịp ngủ đã bị gọi. Nói là A Mễ Na kêu cô mang chậu rửa mặt vào trong phòng…
Tay Nhuận Ngọc siết chặt, khiến cho A Mễ Na bị đau, nàng khẽ kêu một tiếng.
Tầm mắt Nhuận Ngọc khẽ hướng về phía Đồng Dao, Đồng Dao vẻ mặt không đổi.
“Làm sao bị thương?”
“Ngài không biết đâu!” A Mễ Na kể chuyện xảy ra, hai mắt mở to, “Lão cung nữ rất ghê gớm, Đồng Dao bị các nàng ấy dùng roi đánh.”
Giữa hàng mi của Nhuận Ngọc xẹt qua một tia lo lắng, nhìn qua có chút dọa người. Nhưng chỉ trong vài giây, lại nở một nụ cười yêu dị nói:“Đó cũng không phải chuyện quá đáng, một cung nữ, cũng nên phải chịu một chút giáo huấn.”
“Không phải…” A Mễ Na trừng mắt lên, “Đồng Dao nàng ấy…”
“Công chúa ——” Đồng Dao ngắt lời của nàng, quay đầu nhìn thẳng vào Nhuận Ngọc, không một tia cảm xúc nói: “Vết thương nhỏ mà thôi, không đáng ngại. Nô tỳ xin cáo lui.” Nói xong liền lui ngay ra ngoài.
“Đứng lại.” Tiếng Nhuận Ngọc vang lên từ phía sau, lạnh như băng.
Đồng dao xoay người.
“Giúp ta thay quần áo.”
Đồng Dao khẽ hít một hơi, đi tới. Toàn bộ quần áo của A Mễ Na đều rơi trên mặt đất, mà long bào lại đặt ngay ngắn ở chân giường.
Đồng Dao hạ tầm mắt xuống, bênh cạnh gối lại có thanh kiếm đồng. Trong lòng Đồng Dao có chút sợ hãi, lúc nào Nhuận Ngọc cũng mang theo kiếm, cuộc sống này liệu còn có niềm vui không….
Cầm lấy quần áo, mặc lên người hắn, từ đầu đến cuối không nhìn tới hắn. Làn da Nhuận Ngọc nóng, mà đầu ngón tay Đồng Dao còn lạnh hơn băng. Có thể cảm giác được hô hấp của Nhuận Ngọc ngày càng sâu….
Cúi người xuống, thắt đai lưng cho Nhuận Ngọc.Trên lưng lại đau rát.
“A….Ngươi chưa bôi dược ta đưa cho sao?” A Mễ Na thấy máu chảy ở lưng Đồng Dao, lập tức kêu lên.
“Không có việc gì.”
Khuôn mặt của Nhuận Ngọc hé ra vẻ lãnh đạm khẽ chê bai : “Bị đánh, chắc là làm việc cẩu thả.”
Đồng Dao ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười: “Ngài nói đúng, là nô tỳ làm việc cẩu thả.” Cúi người hành lễ, “Nô tỳ xin cáo lui…”
Nhuận Ngọc nhìn bóng dáng Đồng Dao dần rời xa, sắc mặt vô cùng khó coi.
Khi trời còn chưa sáng Nhuận Ngọc đã rời đi. A Mễ Na cũng đã hết buồn ngủ, hưng phấn gần như muốn nhảy lên, vội vàng gọi Đồng Dao vào trong phòng.
“Ngươi đang làm gì thế? Có quan trọng không?” A Mễ Na mở cửa kéo Đồng Dao vào hỏi. Tiếng rất to, gần như có thể đánh thức tất cả mọi người.
Đồng Dao vội vàng đóng cửa lại: “Không có việc gì, miệng vết thương không sâu, ta đã dùng dược của người. Người nói nhỏ chút.”
“Hi hi.” Vẻ mặt A Mễ Na đầy ý cười, giống như một đóa hoa nở rộ.
Đồng Dao vừa nhìn thấy nàng, lại không biết nên nói cái gì, nhìn khuôn mặt đoan