Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
trang của nàng. Gìơ đây A Mễ Na càng thêm kiều diễm xinh đẹp hơn, có lẽ là mối tình đầu, cả khuôn mặt nàng bừng sáng khác thường.
A Mễ Na mặc quần áo ngủ, vẻ mặt ửng đỏ: “Chàng là người đẹp nhất ta từng gặp.”
Đồng Dao nheo mắt lại, có lẽ là vậy đi…
“Đồng Dao ngươi đoán được không? Ta thế này mà lại thích chàng!”
Đồng Dao cười dịu dàng, gật đầu.
“Ta sẽ sinh con trai đầu lòng cho chàng!”
Đồng Dao hơi sửng sốt,chẳng nhẽ Nhuận Ngọc chưa có con nối dõi? Nhưng rất nhanh, ý nghĩ đó trong lòng cô liền tiêu tan, ha ha, có nhiều phi tần như vậy, có con là chuyện đương nhiên. Khẽ kéo tay A Mễ Na, ở cái thời đại này, có đứa con chính là có địa vị xã hội. Cuộc sống của A Mễ Na ở trong cung cũng sẽ tốt hơn rất nhiều…
Đối với chuyện này Đồng Dao cũng không có ý kiến gì. Nhìn bộ dạng hiện tại của A Mễ Na, cô lại mơ hồ nhớ tới Nghê Sắc trước kia, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi.
Lúc này, A Mễ Na lại đi ra ngoài, chung quy nàng vẫn là người không chịu ngôì yên một chỗ.
“Đồng Dao, Đồng Dao…” A Mễ Na vừa mới đi ra ngoài, trên đường vừa gọi tên cô, lại lảo đảo chạy trở lại.
“Làm sao vậy?”
“Cái lão cung nữ kia, ngươi còn nhớ lão cung nữ ấy không? Sáng sớm nay bị ném xuống giếng!”
Đồng Dao nhíu mày : “Người nói ai vậy?”
“Trời ơi, chính là lão cung nữ ghê gớm đó.Ngươi quên rồi sao, chính là người lần trước dùng roi đánh ngươi đó.”
Đồng dao sửng sốt: “Nàng? Vì sao bị ném xuống giếng?”
“Nghe nói là làm sai chuyện gì đó, bị chủ tử của nàng ném xuống giếng.” Bộ dáng của A Mễ Na vô cùng nghiêm túc, mái tóc quăn màu nâu cũng run rẩy.
“Chủ tử của nàng là ai?”
“Hình như là Mai Phi thì phải, hóa ra là con gái của một vị đại thần.”
Đồng Dao nghĩ lại liền cảm thấy đáng sợ: “Làm sai chuyện gì mà bị ném xuống giếng đáng sợ như vậy?”
“Ta cũng không rõ, hôm qua ta thấy người hầu bên cạnh hoàng đế tới đó một lần, không lâu sau lại tới đây. Hôm nay lão cung nữ kia lại đột nhiên chết.” A Mễ Na nắm cằm, “Ngươi nói có kỳ lạ hay không? Có phải lão cung nữ kia đắc tội với người hầu của hoàng đế ?”
Đồng dao cúi đầu suy nghĩ tới chuyện đó.
“Nhưng người hầu cũng chỉ là một nô lệ mà thôi, cho dù là người hầu của hoàng đế cũng không có quyền lực lớn như vậy? Trời ơi, không nghĩ ra.” A Mễ Na bỗng cười lớn, “Cái này gọi là báo ứng, ha ha ha.Ai bảo nàng ta ăn hiếp ngươi.”
A Mễ Na vừa khoa chân múa tay vừa kể những mẩu chuyện, càng nói càng vui vẻ, mặt tươi như hoa. Từ đầu tới cuối Đồng Dao vẫn giữ nụ cười tươi, về chuyện A Mễ Na nói một chút cũng không vào tai cô.
Không lâu sau, có người tới truyền lệnh nói tối hôm nay Chư LươngVương lại tới.
Cảm xúc của A Mễ Na lại càng tăng lên, trên mặt tràn đầy vẻ tự tin. Hiện tại trong lòng Đồng Dao có mùi vị mà chính cô cũng không nói lên được. Vứt bỏ còn hơn là phải vất vả tranh giành…
Đồng Dao cố gắng hít thở.
Nhuận Ngọc còn chưa tới, A Mễ Na đã đứng ngồi không yên, đi tới đi lui xung quanh phòng.
Trái ngược với sự sốt ruột của A Mễ Na , ngược lại Đồng Dao lại tỏ ra hờ hững. Nhìn nhiều, tình cảm cũng sẽ nhạt phai. Đi qua nỗi đau, dần dần cũng chết tâm… …
Hơi nâng hàng lông mày, Đồng Dao biết hắn đã tới. Giống như có độ tự cảm, dường như xung quanh có tồn tại luồng từ trường lớn từ Nhuận Ngọc.
Không lâu sau, cung nữ đẩy cửa vào, Nhuận Ngọc nhẹ nhàng sải bước tiến vào.
“Bệ hạ, ngài đã tới rồi!”
A Mễ Na liếc nhìn Đồng Dao, len lén kéo một góc áo lên. Đồng Dao hoảng sợ, trên bả vai có vết răng mờ mờ, bên cạnh đã tụ máu nhìn mà đau lòng.
“Đây…”
“Hôm qua khi chàng vào, rõ ràng vẫn còn cười.” A Mễ Na lo lắng lắc đầu, “Nhưng khi ngươi ra ngoài, khuôn mặt chàng đã thay đổi, rất thô bạo với ta, rất thô bạo…”
Trong đầu Đồng Dao hiện ra tình cảnh đối lập của hai người bọn họ, hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình gần như nổ tung.
“Chàng đi rất nhanh, ta không dám gọi chàng…Ta sợ!”
A Mễ Na lấy tay che mặt, tâm trạng buồn bã.
Đồng Dao lặng lẽ nắm tay nàng, hy vọng có thể cho nàng một chút an ủi.
Đột nhiên có bóng người từ phía sau hòn non bộ từ từ đi tới, là một người con gái xinh đẹp trắng trẻo, dáng người thướt tha, lay động lòng người. Nàng cằm khăn tay, như đang che ánh nắng mặt trời. A Mễ Na vừa thấy nàng tới, lập tức thu lại vẻ mặt ban đầu, thay vào đó là khí thế cao ngạo.
“Chúng ta đi.” A Mễ Na nói với Đồng Dao.
“Khéo quá.” Còn chưa bước đi, không ngờ tới nàng ta lại mở miệng nói, mang theo ý cười vui vẻ gọi A Mễ Na lại.
A Mễ Na rất kiêu ngạo, giống như chưa từng nghe thấy tiếp tục đi .
Đồng Dao cũng chỉ có thể cúi đầu làm như chưa nghe thấy, ở thời đại này, không cho phép một nô lệ lịch sự, đúng hơn là không có quyền gì.
“Nghe nói, hôm qua bệ hạ ở chỗ muội.”
A Mễ Na tỏ vẻ tươi cười, qu