Tác giả: Mộc Yêu
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
iệt, dẫn chị đi. Chị muốn rời khỏi đây, chị không muốn nhìn thấy hai người bọn họ nữa. Trông thấy bọn họ, lòng chị sẽ đau, rất đau.” Phong Nhi nâng đôi mắt đẫm lệ lên, đau lòng nói.
“Ừm, chúng ta đi!” Thẩm Kiệt ôm lấy Tần Phong, đi ra ngoài. Nhưng đúng lúc này, bờ vai hắn lại bị một đôi bàn tay có lực vững vàng bắt được.
“Đứng lại!” Lâm Vũ Mặc lo lắng bắt lấy bả vai Thẩm Kiệt, ngăn không cho hắn đi tiếp.
“Buông tôi ra!” Thẩm Kiệt lạnh lùng nhìn Lâm Vũ Mặc, trong lòng thật không vui.
Lâm Vũ Mặc đi tới trước mặt Thẩm Kiệt, thâm tình nhìn Tần Phong nói: “Tiểu Phong Nhi, em không thể đi cúng hắn! Chẳng lẽ em đã quên anh rồi sao? Anh yêu em! Trở về nhà cùng anh đi!”
Tần Phong không trả lời hắn, chỉ lẳng lặng nhìn gương mặt tuấn tú đã gầy đi nhiều của Lâm Vũ Mặc, nước mắt lại lặng lẽ rơi.
“Tiểu Phong Nhi, em nói chuyện với anh a!” Thấy Tiểu Phong Nhi rơi nước mắt, Lâm Vũ Mặ không khỏi luống cuống. Tiểu Phong Nhi của hắn a, sao cô không thể cho hắn một cơ hội, lại muốn cùng người đàn ông khác rời đi?
“Kiệt, chúng ta đi.” Tần Phong nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói với Thẩm Kiệt. Cô không muốn nhìn thấy Lâm Vũ Mặc nữa, nhìn thấy hắn, cô sẽ chỉ nhớ đến những tổn thương hắn gây ra cho cô, khiến cô càng khổ sở hơn.
Thẩm Kiệt nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc, lạnh lùng nói: “Lâm Vũ Mặc, anh không nghe thấy Phong Nhi tỷ nói gì sao? Còn không tránh ra?”
“Nơi này không có chỗ cho cậu nói chuyện. Cậu câm miệng cho tôi!” Lâm Vũ Mặc bị lời nói của Thẩm Kiệt chọc giận, giọng điệu khinh thường nói.
“Lâm Vũ Mặc, anh mới là người phải câm miệng. Anh không thấy Phong Nhi tỷ ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn anh lấy một cái sao?” Lời của Thẩm Kiệt tựa như một lưỡi dao sắc bén, đâm vào trái tim Lâm Vũ Mặc. Giọng nói bén nhọn của Thẩm Kiệt, đã nói ra chuyện Lâm Vũ Mặc sợ nhất. Hắn biết Tiểu Phong Nhi vẫn còn hận hắn, vẫn không thể tha thứ cho hắn.
“Tiểu Phong Nhi, lại đây. Đến trong lòng anh đi. Trước kia, là anh không phải người, anh sẽ thay đổi, anh sẽ không bao giờ chọc em giận nữa, sẽ không khiến em phải đau lòng nữa. Chúng ta về nhà đi, để cho gia đình ta được đoàn tụ, hạnh phúc một chỗ. Có được không?” Lâm Vũ Mặc thành khẩn hướng Tần Phong xin lỗi, vì Tiểu Phong Nhi mà xây dựng hình ảnh một nhà ba người hạnh phúc bên nhau.
Nhưng Tần Phong hôm nay đã chịu đả kích quá lớn, căn bản không nguyện nghe hắn nói. Cô đóng lại cách cửa trong lòng, hoàn toàn phong bế chính mình.
Thẩm Kiệt thấy Tần Phong chỉ lặng lẽ khóc thút thít, trong lòng có nỗi đau không hiểu, hắn hung hăng đá văng Lâm Vũ Mặc ra, kiên định đi về phía trước.
Lâm Vũ Mặc không cam lòng, kéo cánh tay Tần Phong lại, muốn đoạt lấy cô từ trong ngực Thẩm Kiệt. Nhưng Thẩm Kiệt không chịu buông tay, vì vậy hai người chuyển thành thế giằng co, không ai chịu nhường ai.
Tần Phong đứng giữa hai người, bị hai người kéo qua kéo lại, cánh tay cũng sắp bị kéo đứt. Cô bất mãn nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc: “Buông tôi ra! Lâm Vũ Mặc, anh coi Tần Phong tôi là cái gì, là món quà tặng sao? Muốn giành liền giành, lúc không muốn nữa thì vứt bỏ như chiếc dép cũ. Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không làm món đồ chơi của anh nữa! Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh!”
“Tiểu Phong Nhi, anh chưa bao giưof coi em là món đồ chơi. Em là bảo bối trong lòng anh. Là người kiếp này anh yêu nhất.” Lâm Vũ Mặc đau lòng nói. Hắn không ngờ Tiểu Phong Nhi lại có suy nghĩ như vậy. Hắn cho là hắn đã đem tất cả tình cảm trong lòng hắn thổ lộ với cô rồi, hắn yêu cô a!
“Nếu tôi là người anh yêu nhấ, sao anh lại làm tổn thương tôi? Anh không cần nói nữa!” Hai mắt Tần Phong mang theo lạnh lẽo nói.
"Phong Nhi, đêm hôm đó anh không có" Lâm Vũ Mặc muốn hướng tới Tần Phong giải thích hiểu lầm đêm đó, nhưng Tần Phong căn bản cũng không cho anh cơ hội, Tần Phong bịt lấy lỗ tai, cực kỳ lạnh lùng quát: "Lâm Vũ Mặc, tôi không muốn nghe anh nói nữa, anh không nghe thấy sao? Anh nói gì tôi cũng chẳng tin tưởng hết, anh đi đi, cũng chẳng cần xuất hiện trước mặt tôi nữa" .
Nước mắt của Tần Phong cuồn cuộn rơi xuống, giống như dây chân trâu bị đứt, làm cho người ta nhìn cô với sự đau lòng vô hạn.
Phải chịu đựng quá nhiều kích động, những nguyên nhân là đầu óc cô u mê, Tần Phong đột nhiên cảm thấy mình như ngất đi, mí mắt tự dưng mất đi ý thức. Thân thể của cô vô lực ngã xuống mặt đất.
"Phong Nhi!"
"Chị Tiểu Phong!"
Tại sao ba của anh lại là kẻ thù của Phong Nhi?
Anh thật vất vả mới đợi được đến ngày Phong Nhi chấp nhận đi cùng anh, rồi lại vì chuyện của gia đình mà hai người bất đắc dĩ phải chia tay nhau.
Làm sao ông trời lại đối với anh thiếu công bằng như thế?
Lúc này một hồi chuông điện thoại di động dồn dập vang lên, đánh thức cảm giác của ba người.
"Cậu Sở, là của cậu” Lâm Vũ Mặc phản ứng trước, đánh thức Trầm Kiệt.
"Ồ!" Trầm Kiệt vội vàng lấy điện thoại di động từ trong túi ra, nhấn phím nghe: "Alo, đạo diễn, thật xin lỗi"
Đạo diễn nổi trận lôi đình rống lên: "Trầm Kiệt, cậu chạy đi đâu