Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

về, mọi người nói giỡn, “Ơ, Lý Hoan, khi nào thì con với chồng con sinh được đứa bé lớn như vậy thế.”
Cha của Lý Hoan tên là Lý Minh Dụ, mẹ tên là Tiết Nhàn, đều là người gốc Bắc Kinh, giờ phút này nhìn thấy con gái mình ôm một đứa nhỏ đi vào, cũng há to miệng.
“Xem thím nói kìa, đây là con gái của bạn thân chồng con, hôm nay hai nhà tụi con kết nghĩa anh em, con rất thích đứa nhỏ này, nên ôm nó về nhà nuôi mấy ngày.”
“Bà ngoại, ông ngoại……….” Lưu Khải vừa vào cửa đã nhào thật nhanh vào lòng ông ngoại nó.
“Haha……… mau lên để ông ngoại sờ sờ cái bụng nhỏ của con, xem con có được ăn no không nào.”
Lập tức Lưu Khải liền nâng cao cái bụng nhỏ để cho ông ngoại nó sờ, “Ông ngoại, em gái còn chưa được ăn cơm, ông cũng sờ cái bụng nhỏ của em gái đi?” Vừa nói vừa lôi kéo cái tay của ông ngoại mình đi sờ cái bụng nhỏ của em bé trong ngực mẹ.
Trong sân mọi người đã sớm cười lăn lộn, Lý Minh Dụ cười nói: “Em bé còn nhỏ, ông ngoại sẽ không sờ bụng em.”
Lưu Khải cái hiểu cái không gật đầu, vẫn tiếp tục lôi kéo cánh tay của ông ngoại mình, dùng sức đi về phía trước, “Ông ngoại, ông ngoại, em gái rất đáng yêu, Khải Khải rất thích em gái, ông mau tìm cách để mẹ cho em gái ở lại nhà chúng ta đi, không được để mẹ trả em gái lại cho bác Hướng.”
Mọi người cười không khép miệng lại được, Lý Minh Dụ ôm cháu ngoại, giải thích nói: “Nhưng em gái con cũng còn có cha mẹ ruột nha, con để em gái ở lại nhà chúng ta, em gái cũng mất cha mẹ ruột rồi, không phải rất đáng thương sao?”
Chân mày bạn nhỏ Lưu Khải nhăn lại, một lúc thì nhìn mẹ, một lúc thì nhìn ông ngoại nó, không biết nên làm thế nào. Còn có người muốn chọc ghẹo Lưu Khải, cười nói: “Lưu Khải, con muốn có em gái nhỏ thế này, sao không bắt mẹ sinh cho một đứa, đó còn là em ruột của con nha”. Hiện tại đất nước đang thi hành chính sách kế hoạch hóa gia đình, nói lời này cũng chỉ nhằm mục đích trêu chọc đứa nhỏ, để xem nó phản ứng ra sao.
Lưu Khải lắc đầu nhỏ, “Không được, em gái rất thích khóc, rất đáng ghét. Em gái Vi Vi thì không khóc, con rất thích.”
“Lưu Khải, tất cả em bé đều khóc, em gái Vi Vi cũng sẽ khóc.”
Lưu Khải lắc đầu một cái, kiên quyết không tin em gái Vi Vi sẽ khóc, trong miệng không ngừng nói “Em Vi Vi sẽ không khóc” thấy người khác còn cười, Lưu Khải thẹn quá hóa giận, nắm chặt tay định đi đánh mấy người đó, bị ông ngoại nó kéo lại, mọi người thấy thế càng không nín được cười, nói to ông Lý thật có phúc, có một đứa cháu ngoại để giải buồn, hiện tại còn có thêm một đứa cháu gái, về sau trong viện này sẽ rất náo nhiệt nha.
Hà Tiểu Vi đang nằm trong ngực mẹ nuôi, vô cùng thích thú nhìn Lưu Khải, cô rất là muốn béo cái má của nó, mới vừa rồi ở khách sạn còn là một đứa bé ngoan ngoãn, thế nhưng bây giờ là tiểu quỷ thì đáng yêu hơn nhiều. Mặt Hà Tiểu Vi hưng phấn, không thể kiềm nén tâm trí, căn bản giờ phút này cô đã quên mình là một em bé, cho nên vẻ mặt Hà Tiểu Vi so với một đứa bé năm tháng tuổi mà nói là rất kì quái.
“Anh bạn nhỏ, thật xuất xắc.” Trong lòng Hà Tiểu Vi nghĩ như vậy, thế nhưng há mồm ra chính là một hồi y y nha nha, hơn nữa cô còn quơ múa đôi tay nhỏ xíu, ánh mắt vốn đã tròn lại còn tròn to hơn.
Lý Hoan thấy đứa nhỏ trong ngực vui mừng như vậy, hướng con trai cười nói: “Con trai, mẹ con mình đi cho em gái con uống sữa nào.”
Tiết Nhàn cười nói: “Trong nhà không có sữa bột, để mẹ ra ngoài mua.”
“Mẹ, trong nhà có, mấy ngày trước Minh Tuấn đã nói trước với con nên con đi mua rồi.” Lý Hoan trả lời.
“Con thật là………..haha” Tiết Nhàn vừa cười vừa đi theo vào phòng.






Thứ tư, vợ chồng Hướng Khai Hoa đến Tứ Hợp Viện nhận lại con gái, Hướng Vi vừa thấy ba mẹ đến, cười tít mắt, khua tay loạn xạ, trong miệng kêu y y nha nha.
Lý Hoan cười nói, “Xem đi, mặc kệ mẹ nuôi tốt với con thế nào, mẹ ruột vừa đến, thì đã quên luôn.”
Trần Mai ôm lấy con gái, “Đứa nhỏ có làm phiền em không?”
Lý Hoan lắc đầu, “Em bé rất ngoan, nuôi rất dễ. Nó còn tốt hơn thằng con trai của em nhiều.”
Đôi tay nhỏ bé của Hướng Vi ôm cổ mẹ, đôi mắt thì luôn nhìn theo ba.
Lưu Khải không chịu, tiếp tục gào khóc, còn tố cáo tội của mẹ nó. Lý Hoan nghiêm mặt, “Lưu Khải, con đang làm trò gì vậy, ngứa da có phải không?”
Lưu Khải hừ một tiếng, quệt mồm nhìn mẹ nó, Lý Hoan tức giận, lập tức túm lấy cái mông của Lưu Khải đánh, Lưu Khải oa oa khóc lớn hơn, Lý Hoan nhìn chung quanh, muốn kiếm cái gì thuận tay, trong miệng vừa mắng: “Đứa con này, không chịu nghe lời gì cả, hôm nay mẹ không đánh con là không được.”
Lưu Khải tính tình bướng bỉnh, “Mẹ chính là người xấu, người xấu…….”
“Lưu Khải, hôm nay không đánh con là không được.” Lý Hoan tức giận muốn chết, đứa con ngu ngốc kia, tại sao lại không chịu nghe lời cô.
Tiết Nhàn đau lòng cháu ngoại, ôm Lưu Khải vào trong ngực, “Vẫn còn là con nít, nó thì biết cái gì, đánh xong xảy ra chuyện gì rồi xem con như thế nào.”
Anh bạn nhỏ Lưu Khải khóc lóc lem luốc hết mặt mũi, thút tha thút thít nhìn mẹ nó, Tiết Nhàn