Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

một cái, Lưu Minh Tuấn cười hì hì một tiếng, vỗ vỗ bả vai Tiểu Trương, “Tiểu Trương, làm rất tốt.”
“Dạ, huấn luận viên. Đại đội trưởng đi thong thả, huấn luận viên đi thong thả.”
Lưu Minh Tuấn chạy theo Hướng Khai Hoa, “Sáng mai chúng ta ăn cơm ở khách sạn, vợ của em đã thu xếp ổn thỏa để hai bên gia đình gặp nhau.”
"Ừ, tôi biết rồi."
“Khai Hoa, vợ anh và đứa bé đều tới, anh còn để vẻ mặt này làm gì? Ngày thường không ngừng chờ thư nhà, nhất định rất hi vọng, bây giờ còn giả bộ gì nữa chứ. Con gái anh rất đáng yêu, trắng trẻo mập mạp, thật khiến người khác yêu thích.”
Hướng Khai Hoa bị bạn thân trêu đùa, cái mặt dày có chút không nén giận được, Lưu Minh Tuấn cười hì hì, vỗ vỗ bả vai của Hướng Khai Hoa, nói nhỏ vào lỗ tai anh một câu: “Buổi tối nhớ chú ý một chút nha”
Hướng Khai Hoa nhìn biểu cảm trên mặt anh ta, hận không thể cho anh ta một đấm, Hướng Khai Hoa quay mặt đi, lập tức đi, Lưu Minh tuấn cũng không đi theo, buồn cười nhìn.
Hướng Khai Hoa vào phòng, thấy vợ mình đã thu dọn xong, anh đưa bát mì cho Trần Mai, “Vẫn còn nóng, em ăn trước đi.”
Trần Mai cũng cảm thấy rất đói bụng, không còn khách khí, nhận lấy rồi ăn. Ở trên giường Hà Tiểu Vi chịu không được, cô cũng đói bụng nha, cha nuôi chỉ nghĩ tới mẹ cô thôi, đã quên cô rồi mà, lập tức Hà Tiểu Vi liền căng giọng bắt đầu khóc.
Trần Mai vừa mới ăn một miếng, nghe thấy đứa nhỏ khóc, vội vàng buông chén xuống nhìn sang, Hướng Khai Hoa ngăn vợ, “Em ăn đi, để anh đi coi cho.”
Trần Mai ăn mì, “Em mới cho bé đi tiểu, nếu nó đói bụng, thì trên bàn có sữa bột.”
Hướng Khai Hoa ôm đứa nhỏ mềm mại ở trong ngực, thật không biết phải nên làm gì? Anh cũng đã hai mươi tám tuổi, nhưng là lần đầu tiên ôm con nít, huống chi còn là con của mình, trong lòng Hướng Khai Hoa khá áp lực, không cần bàn cãi, chỉ sợ nếu dùng thêm chút sức thì đứa bé liền bị thương.
Hà Tiểu Vi bị ôm như thế rất không thoải mái, nhìn cả khuôn mặt ba nuôi đang nhăn tít lại với nhau, há hốc mồm mà nhìn cô, Hà Tiểu Vi cũng không khóc nữa, chỉ là rất uất ức nhìn người cha mới này.
Trần Mai ở bên cạnh nhìn tư thế chồng mình ôm đứa nhỏ, thấy thân thể anh rất cứng ngắc, bật cười hì hì, đi lên phía trước, lôi kéo tay của chồng, “Anh phải ôm thế này, em đi lấy sữa, trông cậy vào anh là không được. Có phải hay không nha tiểu bảo bối, trông cậy vào cha con, còn không phải buổi tối sẽ ngoan ngoãn chịu chết đói sao.”
Hà Tiểu Vi nghe thấy lời nói của mẹ mình, toét miệng cười, Hướng Khai Hoa thấy đứa nhỏ nở nụ cười, thì thấy trong lòng đập thình thịch, có gì đó ấm áp.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng ngồi tâm sự một hồi, đứa nhỏ đã sớm ngủ thiếp đi. Hướng Khai Hoa thấy vợ mình trải giường chiếu, không được tự nhiên nói, “Em và đứa nhỏ ngủ đi, anh đến chỗ Lưu Minh Tuấn chen lấn.”
Trần Mai cười ha ha, “Mấy anh là hai người đàn ông, sao lại chen lấn, nên ngủ ở đây đi.”
Hướng Khai Hoa suy nghĩ một chút, việc này cũng đúng, sờ sờ đầu, “Ban đêm lạnh, lấy cái áo khoác của anh đắp lên đi.”
Trần Mai rất mệt mỏi nên vừa nằm xuống không bao lâu thì ngủ ngay. Hướng Khai Hoa ôm một lớn một nhỏ, nghe tiếng hít thở nông sâu của hai mẹ con, trong bóng đêm cặp mắt anh rạng rỡ phát sáng, vợ, con, đều là trách nhiệm của anh, anh muốn yêu vợ và con của mình thật tốt.






Hà Tiểu Vi bị tiếng huấn luyện ở bên ngoài đánh thức, vừa mở mắt ra, cô thấy mẹ vẫn nằm ở bên cạnh, nhưng không thấy ba đâu, chắc ba cô đi huấn luyện rồi, cô lại tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Sau khi Hướng Khai Hoa kết thúc giờ huấn luyện buổi sáng, anh vừa về ký túc xá đã thấy vợ con mình dậy rồi, vợ anh đang cho em bé bú sữa.
"Xong rồi?"
"Ừ. Xong rồi." Hướng Khai Hoa khoác khăn lông lên vai, cầm chậu rửa mặt lên, “Sửa soạn một chút, rồi chúng ta cùng đi khách sạn ăn cơm nhé.”
“Dạ… vâng.”
Nơi này chính là vịt nướng “Toàn Tụ Đức” niềm tự hào của Bắc Kinh nha, Hà Tiểu Vi nhìn mấy người lớn ăn uống sảng khoái, ngay cả anh bạn nhỏ kia cũng đang say sưa ăn ngon lành, trong lòng Hà Tiểu Vi nóng nảy, ngày ngày chỉ có thể xem không có thể ăn thật sự rất đau khổ mà!
Hà Tiểu Vi được mẹ ôm trong ngực, nhìn mẹ mình đang gắp một miếng vịt chuẩn bị đưa vào miệng, Hà Tiểu Vi dùng sức phát ra những âm thanh vô nghĩa, hi vọng sẽ được đám người lớn chú ý đến mình.
Trần Mai cúi đầu nhìn vào mắt đứa nhỏ, cố gắng nuốt miếng vịt đang ở trong miệng xuống, vỗ vỗ lưng em bé, Hà Tiểu Vi vừa cố gắng ê a, vừa lôi kéo tay của mẹ mình, trong miệng còn dùng sức phát âm.
Mấy người lớn thấy em bé như vậy, còn chưa hiểu ra sao, Lưu Khải nghiêng đầu nhìn em gái nhỏ nói, “Mẹ, em bé hình như đói bụng, em ấy muốn ăn vịt nướng nha.” Vừa nói, Lưu Khải vừa lấy miếng thịt vịt mẹ cho nó đặt vào trong tay Hà Tiểu Vi, “Em bé à, ăn đi nè.”
Hà Tiểu Vi toét miệng cười, đứa nhỏ này thật tốt, Hà Tiểu Vi liền đưa miếng vịt vào trong miệng, nhưng là cô còn chưa có răng a,………… Hà Tiểu Vi nhìn hàng nước miếng của mình trên miếng da của thịt vịt, không nhịn được muốn khóc, chỉ có thể


XtGem Forum catalog