Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
xem không có thể ăn nỗi khổ này ai có thể hiểu chứ!
Mấy người lớn bị hành động của em bé làm cho sợ ngây người, Trần Mai phục hồi lại tinh thần, lấy miếng thịt trong tay đứa nhỏ đi, “Tiểu bảo bối, bây giờ con còn nhỏ. Không thể ăn cái này được đâu, biết không?”
Hà Tiểu Vi kéo cái miệng nhỏ nhắn, rất uất ức, mọi người thấy bộ dạng đứa nhỏ như vậy không nhịn được cười ha ha. Lưu Minh Tuấn vừa cười, vừa vỗ vào bả vai của bạn thân, “Anh Hướng à, anh là người nghiêm túc, như thế nào lại có thể sinh ra một con nhóc tinh quái như vậy……… hahaha………”
Lý Hoan cũng không nhịn được có chút buồn cười, lại nhìn đứa nhỏ một cái, thấy đứa nhỏ vùi mặt vào trong ngực của mẹ nó, nhất thời ngạc nhiên, “Nhìn kìa, em bé còn biết xấu hổ nữa nha, hahaha………….. Thật là một đứa nhỏ thông minh.” Lý Hoan càng nhìn đứa nhỏ càng thích, cô chỉ có một đứa con trai, hiện tại đất nước đang thi hành chính sách kế hoạch hóa gia đình, một đôi vợ chồng chỉ có thể có một đứa con, Lý Hoan muốn con gái, nhưng lại không thể sinh lần nữa, từ trước trong lòng cô đã có chút tiếc nuối, bây giờ nhìn thấy em bé nhỏ đáng yêu như vậy, cô thật sự thích vô cùng.
“Chị dâu, dứt khoát để đứa nhỏ làm con nuôi của em đi, em chỉ muốn con gái,nhưng nhà em lại chỉ có một thằng nhóc lì lợm, để đứa nhỏ này làm con của em đi.”
Lưu Minh Tuấn cười nói, “Chủ ý này hay, anh Hướng, về sau hai nhà chúng ta chính là anh em……. Nào cùng uống ly nữa, đúng rồi, anh Hướng, tên của đứa nhỏ anh đã đặt chưa? “
Hướng Khai Hoa nhìn về phía vợ mình, Trần Mai không rõ gật đầu, Hướng Khai Hoa và bạn già uống một ly, mới nói: “Tên của đứa nhỏ là Hướng Vi.”
“Này, anh Hướng, hình như anh không có suy nghĩ nha, rốt cục anh có đồng ý hay không?” Lưu Minh Tuấn thấy bộ dạng Hướng Khai Hoa không nóng không lạnh, suýt nữa phát điên.
Trần Mai cười hì hì một tiếng, “Anh ấy đồng ý rồi đó.”
Lưu Minh Tuấn cười ha ha, “Anh Hướng, cái anh này anh đúng là……… haha”
“Được rồi, được rồi, mọi người mau ăn cơm, ăn đồ nguội không tốt”. Lý Hoan thoáng vụng trộm nhéo Lưu Minh Tuấn, trong miệng cười nói.
Mọi người tiếp tục náo nhiệt vui vẻ ăn cơm, trong lòng Hà Tiểu Vi buồn bực vô cùng, cảm giác đói bụng rất tệ, thích đồ ăn nhưng lại không thể ăn!
Ăn cơm xong, hai gia đình nghỉ ngơi ở đây một chút, buổi chiều Hướng Khai Hoa và Lưu Minh Tuấn còn có việc nên không dám ở lâu.
Trước khi đi, Lý Hoan ôm đứa nhỏ, nhìn Trần Mai nói: “Chị dâu, tối hôm nay để đứa nhỏ ở nhà em được không?”
Trong lòng Trần Mai lo lắng cho đứa nhỏ, nhưng lại thấy em gái năn nỉ, cô thật không biết nên phải làm sao nữa.
“Chị dâu, quê hương vợ của em còn là quê hương của đứa nhỏ ở đó có tập tục, tuy là nhận con nuôi nhưng cũng phải ôm đứa nhỏ về nhà ở mấy ngày, chị xem………..” Lưu Minh Tuấn giải thích
Người ta đều đã nói tới mức này rồi, trong lòng Trần Mai cho dù không muốn cũng không thể từ chối được, “Vậy………….. Vậy thì phải làm phiền em gái rồi.”
“Hai nhà chúng ta, còn nói chuyện khách sáo làm gì. Chị dâu yên tâm, nhất định em sẽ chăm sóc Vi Vi chu đáo.” Lý Hoan thấy Trần Mai đồng ý, lập tức cười nói.
Hướng Khai Hoa trợn mắt nhìn Lưu Minh Tuấn, trước giờ anh chưa từng nghe nói có phong tục này nha!
Trong lòng Lưu Minh Tuấn biết lấy cớ này không thể gạt được anh ta, trừng mắt nhìn lại, tầm mắt hai người chạm vào nhau.
Trần Mai và Lý Hoan đang nói chuyện đứa nhỏ, nên không nhìn thấy giờ phút này hai gã đàn ông đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, Hà Tiểu Vi được Lý Hoan ôm trong ngực, nghẹo đầu nhìn ba cô và cha nuôi, ở trong lòng suy nghĩ, hiện tại ánh mắt của cha mình và cha nuôi đang ẩn chứa điều gì?.
Cho đến khi Lưu Minh Tuấn thừa dịp hai bà vợ không chú ý, nhẹ nhàng nói nhỏ một câu, “Em cũng muốn tốt cho anh thôi.” Rồi vỗ vai Hướng Khai Hoa, lộ ra vẻ mặt chắc anh hiểu được chứ, nháy mắt ra hiệu. Hà Tiểu Vi khẽ nhếch miệng, cô đã được tính kế rồi? Chính là để tạo cơ hội cho ba mẹ mình? Hà Tiểu Vi đầu đầy hắc tuyến, dường như, hình như, giống như quả thật cô là cái bóng đèn nha, ba và mẹ đã không có cơ hội tốt để nói chuyện.
Hà Tiểu Vi chu cái miệng nhỏ nhắn, trong lòng cười thầm cha nuôi của mình không hổ danh là huấn luận viên chính trị, biết kế giương đông kích tây, nhìn lại ba mình, biết rõ trên núi có hổ mà vẫn đi, nhìn bộ dạng giả khờ của ba không biết có nên nói là “Bọ ngựa bắt ve, chim sẽ rình sau” không nữa, ngược lại có vẻ như cha nuôi bị tính kế, Hà Tiểu Vi cảm thấy, rất có khả năng này.
Nhà Lưu Minh Tuấn ở Bắc Kinh, Lý Hoan dắt theo hai đứa nhỏ, vẫy tay chào hai vợ chồng họ Hướng và chồng của mình, rồi đi về trước .
Trần Mai thấy cái đầu nhỏ của con gái nằm ở trên vai Lý Hoan, trên mặt còn nở nụ cười thật to, khua đôi tay nhỏ bé, trong miệng còn y y nha nha hướng vợ chồng cô nói gì đó, Trần Mai luyến tiếc có chút dở khóc dở cười.
“Được rồi, anh Hướng, chúng ta cũng nên đi về thôi. Yên tâm đi, vợ em sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt.”
Lý Hoan ôm đứa nhỏ vào sân, lúc này ở Tứ Hợp Viện có mấy ông già đang tụm một chỗ ngồi tán gẫu, thấy Lý Hoan ôm một đứa bé trở