Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
rai em đã có bạn gái.” Một giây đó, ngay bản thân Hướng Vi cũng cảm thấy mình thật tàn nhẫn.
Trịnh Lộ Lộ ngẩn người, nhìn Hướng Vi, gật đầu, “Thật ra thì tao cũng sớm biết rồi, đoạn thời gian trước tao gửi tin nhắn cho anh ấy, anh ấy nói anh ấy đang đi ăn với bạn gái.”
Hướng Vi trợn to măt, “Chị tỏ tình với anh ấy rồi?”
Trịnh Lộ Lộ lắc đầu, “Không có, tao không nói cho anh ấy biết. Nếu anh ấy đã có bạn gái rồi, tao cần gì lại đi chen chân vào. Tao, Trịnh Lộ Lộ cũng không muốn làm kẻ thứ ba! Nếu anh ấy đã có bạn gái, tao đành chúc phúc cho anh ấy mà thôi!”
Hướng Vi thấy cô ấy bình tĩnh, có chút không hiểu, lúc này không phải là nên khóc thút thít hay sao? Tại sao lại có thể bình tĩnh được như vậy! Hướng Vi vỗ vỗ bả vai của Trịnh Lộ Lộ, “Lộ Lộ, chị có thể nghĩ được như thế em rất mừng, em cũng hi vọng nội tâm chị thực sự nghĩ như vậy. Lúc trước em còn nghĩ về phòng phải an ủi chị thế nào, cho nên liền mua nhiều đồ ăn như vậy. Lộ Lộ, tối nay em với chị nhậu một trận cho thật sảng khoái đi.”
Trịnh Lộ Lộ nhìn hai mươi lon bia, liếc Hướng Vi, “Hình như tửu lượng của mày không cao nha.”
“Hôm nay bất cứ giá nào em cũng phải uống, cùng lắm thì ngủ hết ngày mai. Đến đây………..”
Hai người bắt đầu uống bia, không bao lâu, trên bàn là một đống lộn xộn, Trịnh Lộ Lộ uống vừa nhiều, vừa nhanh, vừa uống, vừa chảy nước mắt, “Tiểu Lục, tao chưa từng thích qua một ai, một giây đó, tim của tao thật đau. Tiểu Lục, tại sao lại như vậy chứ, tao có cái gì không tốt, tại sao không phải là tao? Tao chỉ là gặp anh ấy muộn chút thôi mà…….”
Hướng Vi uống tám lon bia, đầu hơi choáng váng, nắm tay Trịnh Lộ Lộ, nói: “Lộ Lộ, anh ấy chính là tên khốn kiếp, là đồ bỏ, chúng ta quăng anh ta đi, lại đi tìm kĩ, có được hay không, Lộ Lộ.”
Trịnh Lộ Lộ cười nói: “Đúng, lại đi tìm kĩ. Quăng anh ta, đi tìm kĩ…………. Hu hu Hu……… lại đi tìm kĩ……”
“Lộ Lộ, chị đừng khóc mà. Vì tên khốn như anh ta mà khóc, khóc cái rắm ấy…….” Đầu Hướng Vi gục lên gục xuống, nhìn đồ trước mắt đều mơ hồ.
“Tiểu Lục, tao, tao bị thương……… giống như là bị ai đó hung hăng đâm một đao.”
Hướng Vi vỗ bàn một cái, “Chị lộ Lộ, chị quên đồ bỏ đó đi, đời này đàn ông tốt còn nhiều mà, chúng ta tìm thêm là được. Ai……. Yêu đơn phương đúng là con mẹ nó đau khổ, chị ở bên này khóc đến chết đi sống lại, còn hắn ở bên kia lại không hề biết gì! Không được, em muốn gọi điện thoại mắng anh ta!.”
Hướng Vi hoa mắt cầm điện thoại, trong lòng tức giận trào dâng, quyết định phải mắng anh trai cô một trận.
“A lô…….”
“Này, Lưu Khải. Anh còn dám nghe điện thoại, con mẹ nó, anh xem anh làm chuyện tốt gì, không có chuyện gì thì đừng có đi chọc ghẹo con gái nhà người ta, còn bắt người làm em gái như em đi lau mông cho anh. Lưu Khải, anh đúng là tên cặn bã, tại sao lại có cô gái vì anh mà muốn sống muốn chết chứ, đúng là khổ tám đời mới phải làm em của anh, anh là người không có trách nhiệm…….” đầu óc Hướng Vi hỗn loạn vô cùng, nghĩ gì thì nói đó, căn bản cũng không rõ mình đang nói cái gì.
Trịnh Lộ Lộ đoạt lấy điện thoại của Hướng Vi, “Lưu Khải, em rất thích anh, em đã hiểu rồi, anh đã có bạn gái, thật xin lỗi, về sau em sẽ không bao giờ quấy rầy anh nữa………… Hẹn gặp lại.”
"Này, Lộ Lộ, chị đừng uống nữa."
"Tao muốn uống , tao không có say. . . . . ."
"Lộ Lộ. . . . . ."
. . . . . .
Chu Thần Dật cầm điện thoại vẻ mặt không biểu cảm, cái này. . . . . . Hắn nên nói cái gì?
Người nằm chung cũng nghe, ở trên giường lăn lộn, “ Ai nha, là người nào vậy cà, hahaha………. “
Khóe miệng Chu Thần Dật co giật, quát: “Mau ngủ”
“Được được được, ngủ…… Ôi trời ơi, nước mắt của anh muốn rớt ra luôn rồi, làm sao lại có chuyện thú vị thế này……..”
Chu Thần Dật đầu đầy hắc tuyến, đây là cuộc thoại gọi nhầm số của Hướng Vi!
Ngày hôm sau thức dậy, Hướng Vi nhìn đồng hồ, thấy sắp đến mười giờ, trên bàn là một đống lộn xộn, Hướng Vi đưa tay gõ đầu, cảm giác uống say thật không dễ chịu tý nào, lắc lắc đầu, xuống giường, lúc đi giày xém té, sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, Hướng Vi lấy điện thoại ra nhìn, có một tin nhắn, là của Chu Thần Dật, Hướng Vi chu mỏ, thầm nghĩ, tại sao anh ta lại nhắn tin cho cô nhỉ.
“Về sau đừng uống say nữa.”
Hướng Vi càng không giải thích được, lại lật danh sách cuộc gọi tối qua ra xem, cuộc gọi vừa gọi………. Chu Thần Dật, Hướng Vi run run nhấn một cái, thời gian gọi, 22h45p………….
Ném điện thoại, Hướng Vi phát điên, chạy vô phòng kí túc xá, nhanh chóng leo lên giường của Trịnh Lộ Lộ, hùng hổ vén chăn của cô ấy lên, quát vào Lộ Lộ: “Trịnh Lộ Lộ, chị dậy ngay cho em, chuyện xấu xảy ra rồi.”
Trịnh Lộ Lộ xoa đôi mắt còn buồn ngủ của mình, lầu bầu khe khẽ: “Tiểu Lục, phá giấc ngủ an lành của người khác là tội nhân thiên cổ đấy.”
“Thiên cổ! Em mặc kệ chị, không cần biết là giấc ngủ an lành hay mộng xuân, chị mau tỉnh lại cho em, thật là thất bại, tối hôm qua em đã biến mình thành trò cười cho thiên hạ rồi.” Hướng Vi dùng sức lay Trịnh Lộ Lộ, xu thế từ yếu đến mạ