Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

c không hiểu Lăng Siêu định làm gì. Bỗng nhiên, một nụ hôn nhẹ nhàng đậu xuống.
Hoá ra, đây chính là ý nghĩa của câu: phi lễ chớ nhìn!
Tạm biệt Lăng Siêu xong, Tiêu Thỏ bước tới bến xe bus cạnh đó chờ xe tới. Chỉ trong chốc lát là có xe, nàng bước lên xe, tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. Đúng lúc đó, chiếc xe buss chở Lăng Siêu đi làm cũng vừa vặn đi lướt qua xe nàng.
Trong khoảnh khắc hai chiếc xe lướt qua nhau, trong đầu Tiêu Thỏ bỗng nảy ra một câu hỏi: suốt một tháng không được gặp hắn, trong lòng nàng liệu sẽ có cảm giác gì? Bỗng dưng, trong lòng nàng có chút khó chịu, có chút lưu luyến, có chút trống rỗng, còn có cả một chút đau lòng nữa.
Thế là Tiêu Thỏ về trường học trong tâm trạng đầy thương cảm đau buồn như vậy.
Nàng kéo hành lý lên tầng bốn, còn chưa tới phòng ngủ của mình đã thấy vang vọng từ xa truyền tới một tiếng tru tréo, vừa nghe đã biết là Nghê Nhĩ Tư lại đang lên cơn.
Quả nhiên đúng thế, vừa đẩy cửa phòng, Nghê Nhĩ Tư liền chạy tới tóm chặt tay Thỏ Thỏ.
“Thỏ Thỏ! Mau giúp ta một việc, ném ta từ trên này xuống đất coi!”
Tiêu Thỏ xám cả mặt chả hiểu gì cả. “Mi lại làm sao thế?”
“Ta không muốn sống nữa!” Nhĩ Tư làm mặt thê thảm khóc than. “Trường mình quả là vô nhân tính, huấn luyện quân sự tận một tháng, không định để người ta sống nữa sao? Những đoá hoa tươi của Tổ quốc làm sao chịu nổi sự cực nhọc vất vả như vậy chứ?”
“Xì!” Đông Đông lườm cho cô bạn một cái. “Đừng có ở đó mà tự sướng nữa đi! Mi mà là đoá hoa tươi của Tổ quốc cái gì chứ? Có mà là đoá hoa cúc của Tổ quốc ấy!”
“Ta mà là hoa cúc, thì mi chính là dưa chuột của Tổ quốc!”
“Dưa chuột thì đã làm sao? Dưa chuột vẫn còn tốt chán so với hoa cúc nhà mi!”[106'>
Thế là, bạn Tiêu Thỏ đáng thương đứng ngơ ngác bên cạnh đã bị sét đánh choáng váng! T_____T
Dọn dẹp lại phòng ngủ xong xuôi đã tới buổi chiều. Học viện thông báo cho các lớp đi nhận quân phục cho đợt huấn luyện, nhận về xong lại mở hội nghị động viên sinh viên đi tập huấn, các vị quản giáo của đợt tập huấn cũng lần lượt ra mắt sinh viên.
Đám Tiêu Thỏ đều bị phân cùng nhau tới đội Ba, người phụ trách là quản giáo Dương người cũng khá nhỏ nhắn. Vị quản giáo này tuy nhỏ người nhưng dáng vẻ rất là nghiêm chỉnh tinh thần cao, đầu vuông mặt tròn, đôi mắt to tròn, rất có dáng vẻ của Astro Boy[107'>. Có thể là do lần đầu tiên bị mấy chục nữ sinh bâu lại ngắm nghía, nên chỉ trong chốc lát, mặt anh ta liền đỏ bừng lên.
“Uầy, ta phát hiện anh bộ đội này có vẻ mầm non quá nha!” Đổng Đông Đông cảm than.
Nỗi tuyệt vọng của Nghê Nhĩ Tư cuối cùng cũng tìm thấy chút ánh sáng le lói cuối đường hầm. “Xem bộ dạng anh ta thế kia, hẳn sẽ không nghiêm khắc quá đâu nhỉ?”
“Đúng vậy, so với vị quản giáo họ Lâm ở đội Bốn trông có vẻ dễ thân thiết hơn nhiều…”
Cứ thế mỗi người một câu bàn ra tán vào, ai nấy đều hoàn toàn bỏ qua việc trước cái tên Astro Boy còn có từ ‘Cánh tay sắt’ đi kèm. Do đó, đang buổi trời chiều nắng gắt, xe ca chở đội Ba đi bon bon trên đường, bi kịch bắt đầu xảy ra.
“Dừng xe!”
Trong lúc cả một đám người đang ngồi ngủ gà ngủ gật trên xe ca, âm thanh vang dội của quản giáo Dương đã phá vỡ sự yên lặng nãy giờ. Tiếp theo là tất cả mọi người bị anh ta lùa như lùa vịt xuống xe mà ngơ ngác chả hiểu gì cả.
Xuống xe xong, quản giáo Dương thì thầm to nhỏ gì đó với lái xe, bác lái xe hớn hở gật đầu lia lịa, rồi cười hỉ hả quay lại ghế lái xe, khởi động, nhấn ga. Chiếc xe ca cứ thế từ tốn lắc lư bỏ đi mất.
Cả đám sinh viên mắt nhắm mắt mở ngỡ ngàng nhìn phương tiên vận chuyển của mình từ từ biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới có người phản ứng.
Hả? Chuyện gì xảy ra thế này?
Chỉ thấy chung quanh đều là đồng ruộng bát ngát, trừ bỏ phía xa xa có vài nóc xóm thôn, còn chung quanh ngay cả đến cái bóng của bộ đội cũng không thấy đâu.
Không lẽ các nàng phải làm bộ đội dã chiến? Tiêu Thỏ còn đang toát mồ hôi lạnh, bỗng nghe thấy tiếng quản giáo Dương hò hét với giọng ‘thanh thoát’ của mình. “Các bạn sinh viên, giờ vị trí của chúng ta cách căn cứ huấn luyện tầm mười ki lô mét.”
“Cái gì, mười ki lô mét?” Mọi người lập tức vỡ oà, bàn tán sôi nổi.
“Mọi người trật tự nào! Để rèn luyện nghị lực và sức chịu đựng cho các bạn, đồng thời thể hiện sức chiến đấu dũng cảm của đội Ba chúng ta, mười ki lô mét còn lại này, chúng ta sẽ đi bộ nốt!”
“……” Trong khoảnh khắc, toàn bộ đám sinh viên im lặng như tờ.
Quản giáo Dương, anh cũng độc ác quá lắm! T_____T
Trước mặt không có nhà, sau lưng không có xóm, quản giáo Dương chọn địa điểm này để xuống xe đi bộ quả thật vô cùng chuẩn xác, trừ đi bộ ra quả thật không còn cách nào khác, có không đi được cũng phải ráng bò lết mà đi!
Đáng thương cho hai mươi ba nữ sinh trong lớp, trên đầu nắng gắt chang chang, trên tay còn cầm hành lý cho một tháng, cứ như vậy lặc lè đi bộ hết cả mười cây số. Mãi tới khi vào được căn cứ huấn luyện, đã thấy đội Bốn do quản giáo Lâm đã được sắp xếp ăn cơm chiều xong xuôi, giờ đang ở ngoài sân hóng gió…
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ các nữ sinh của đội Ba l