Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
thở Nghê Nhĩ Tư toàn cướp điện thoại của mình, hoá ra hai kẻ này đã sớm ước định gian tình từ lâu.
Bên này Nghê Nhĩ Tư còn chưa bị tra hỏi xong xuôi, bên kia đã vọng tới tiếng Ngộ Không hò hét. “Đông Đông, lão Tôn ta tới đây!”
Tôn Thế Ba vừa làm xong bài thi cuối cùng đã chạy tót ra đây đón bạn gái, phía sau dĩ nhiên không thể thiếu Bát Giới hì hục chạy theo vừa thở vừa gào. “Đại sư huynh, chờ đệ với!”
Dáng vẻ hai người khiến người khác rất muốn ôm đầu ảo não.
Ảo não thì ảo não, nhưng chí ít là có thêm hai người nữa có thể cầm hành lý hộ nha. Ngộ Không dĩ nhiên không cần phải nói, thò tay đón lấy hành lý trên tay Đông Đông. Bát Giới hổn hà hổn hển chạy tới, định đỡ lấy hành lý trên tay Tiêu Thỏ, ai dè bị Ngộ Không trừng mắt quát lớn. “Tên kia, mi muốn làm phản hả? Dám cầm túi của sư mẫu sao?” Ý tại ngôn ngoại, nghĩa là túi của sư mẫu, chắc chắn chỉ có sư phụ mới có thể cầm nha.
Bát Giới cười gượng, biết điều biết khôn quay sang đỡ túi hộ Hạ Mạt, còn làm bộ lấy lòng hỏi han. “Sư muội, để anh cầm túi hộ em.”
Kết quả bị Hạ Mạt ngẩng lên trừng mắt một cái sững sờ, ánh mắt cô nhìn anh không khác gì bác sĩ nhìn bệnh nhân trên bàn mổ.
Bát Giới kinh hãi, bàn tay đang thò ra liền cứng đờ giữa không trung, cầm lấy túi cũng dở, mà không cầm lấy túi cũng dở. Luống cuống một lúc, Hạ Mạt bỗng gầm gừ. “Rốt cục anh có cầm hộ không thì bảo?”
“Cầm, cầm chứ!” Bát Giới toát mồ hôi hột, vội vã cầm lấy túi xách của cô.
Bỗng dưng, tình huống thay đổi rõ rệt, cả đám chỉ còn mỗi Tiêu Thỏ là không có ai cầm hành lý giúp. Tuy là nàng cũng chẳng để ý gì, nhưng vẫn cảm thấy có chút là lạ.
Bát Giới nghĩ nghĩ, có chút xấu hổ, nên lại vươn nốt tay kia ra. “Sư mẫu, anh còn tay, để anh cầm giúp em!” Cầm hộ hai cô gái kia mà, sư phụ sẽ không vì thế mà ăn dấm chua với mình chứ?
“Không sao, túi em cũng nhẹ thôi.” Tiêu Thỏ cười cười, khéo léo chối từ ý tốt.
“Đúng đúng! Sư mẫu là cao thủ võ lâm, cần quái gì cái đầu heo nhà cậu giúp chứ? Đi thôi đi thôi!”
Thế là một đám người nối đuôi nhau tiến về phía ký túc xá.
Tới cửa toà nhà, di động của Tiêu Thỏ bỗng vang lên. Nàng hết tay để cầm, đành phải để túi xách xuống đất, nói với mọi người. “Mọi người đi trước đi, ta sẽ lên sau.”
Dù gì cũng tới nơi rồi nên mọi người cũng không cần chờ nàng, cứ thế lên lầu trước.
Tiêu Thỏ vất vả lắm mới lôi được điện thoại trong túi ra, là Lăng Siêu gọi nàng.
“A lô?” Nàng tiếp điện thoại.
“Bà xã, quay lại đằng sau đi.”
“Hả?” Bỗng dưng đầu óc nàng trống rỗng, không biết phản ứng ra sao, tay cầm di động ngơ ngác đứng yên tại chỗ. Mãi tới khi nhận ra được rất có thể Lăng Siêu đang đứng sau lưng nàng, trái tim trong lồng ngực bỗng đập rộn lên mạnh mẽ.
Một tháng, đã một tháng rồi… cuối cùng… cũng có thể gặp anh!
ANH MUA XE
Có đôi khi, niềm hạnh phúc ào tới quá đột ngột sẽ khiến cho người ta có một cảm giác không thật, khiến người ta thật sự sợ hãi chỉ cần xoay người một cái là hạnh phúc sẽ biến mất.
Bàn tay cầm điện thoại của Tiêu Thỏ từ từ buông xuống. Nàng hít một hơi lấy hết tất cả dũng cảm của mình, chầm chậm quay người lại. Tới khi ánh mắt có thể nhìn thấy phía sau, gương mặt tuấn tú của Lăng Siêu đã hoàn toàn thu hút ánh nhìn của nàng.
Hắn nghiêng người dựa vào một chiếc xe Volkswagen mầu lam thẫm, trên người vẫn ăn mặc một cách bình thường, áo sơ mi với quần bò, nhưng lại rõ ràng khác biệt với những người qua lại trên đường, như thể có một ma lực độc đáo nào đó khiến người khác nhìn vào không khỏi lóa mắt. Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười, nụ cười dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng.
Không hiểu vì sao, trái tim vừa rồi vốn rộn rã chỉ muốn vọt ra khỏi lồng ngực giờ trở nên yên lặng bình thản. Tiêu Thỏ sững người nhìn hắn, không biết thời gian trôi bao lâu, cuối cùng mới khẽ mỉm cười, nhanh chóng chạy về phía hắn.
Nàng còn định nói tiếp, Lăng Siêu đã kéo cổ tay nàng. “Đi, chúng ta đi ăn cơm trước đã.”
Không chờ Tiêu Thỏ hỏi hắn đi đâu ăn, Lăng Siêu đã quay lưng lại mở cửa chiếc xe đang dựa lưng vào rồi đẩy thẳng Tiêu Thỏ vào trong, sau đó quay ra xách hết hành lý của nàng lại nhét vào trong cốp.
Tiêu Thỏ ngồi trong xe, trong lòng mơ hồ cảm thấy có cái gì đó là lạ nha. Chờ tới khi nàng nhận ra vấn đề nằm ở chỗ nàng đang ngồi trong XE, Lăng Siêu đã cất hành lý gọn gàng xong xuôi, mở cửa xe bên kia cúi đầu chui vào. (Haizzz, ai cũng như em này thì bị sói bắt cóc ăn thịt còn ngu ngơ hỏi ơ anh là sói à thì chết! =))=)))
Nhìn thấy hắn chui vào xe xong, việc đầu tiên là quan tâm quay sang kéo dây an toàn cài cẩn thận cho mình, lại còn không quên chỉnh độ nghiêng của lưng ghế cho mình thoải mái, Tiêu Thỏ nhịn hết nổi bèn hỏi. “Xe này… anh mượn ai à?”
“Là anh mua.”
“À há…”
Ba giây im lặng trôi qua, bỗng trong xe phát ra tiếng hét kinh ngạc của Tiêu Thỏ. “Cái gì cơ? Anh mua xe!”
Lúc chia tay cách đây một tháng, hắn vẫn còn dùng chiếc xe ‘căng hải’, còn đi làm hàng ngày phải đi xe bus kia mà. Không ngờ mình