Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

hấy một người bộ dáng thư sinh, quả thật mi thanh mục tú. Thấy hắn chắp tay thở dài, ngẩng mặt lên liền thấy khắp mặt đỏ ửng, chỉ nghe hắn nói: "Xin hỏi phương danh tiểu thư..."
Lan Tịch cũng không muốn nhịn, nghe vậy không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, mặt trắng trách mắng: "Thư sinh này thật là buồn cười, tục danh của tiểu thư có thể nào dễ dàng báo cho ngươi."
Tiếng nói vừa dừng, chung quanh vang lên một tràng cười. Trên mặt thư sinh kia càng đỏ bừng. Thấy Lan Tịch ôm đàn, Thượng Quan Mạn khẽ dùng chân, cái khăn che mặt rũ xuống. Chợt có gió, mơ hồ có thể thấy được cái cằm thon thon trắng nõn, nhất thời nhịp tim như trống, vội nói: "Tiểu thư..."
Thượng Quan Mạn dừng lại, cau mày xoay đầu lại nhìn hắn.
Hắn nghẹn đỏ mặt khom người vái chào thật dài: "Tiểu sinh Phạm Như Thanh, xin tiểu thư cho... cho biết... cho Tiểu sinh biết phương danh." Hắn căng thẳng đến mức nói lắp.
Nàng không khỏi cười, khăn lụa mỏng như cánh ve trước mặt vẽ một đường cong, như trong băng phách chậm rãi nở một khóm tuyết liên. Thoáng chốc rực rỡ bỏng mắt, thư sinh kia nhất thời si ngốc ngẩn người tại đó.






Sắc trời tối dần, trên cao nhìn xuống, đường phố như rộng mở. Lượng người đi trên đường vẫn không thấy giảm đi, tất cả dẫn theo người nhà cùng ngắm đèn. Từng chiếc đèn rực rỡ sáng lên như ánh sao lóe sáng phía chân trời. Trên đường cực kỳ náo nhiệt, tiếng cười tiếng nói náo loạn một góc phố. Đoàn người chen chúc nhau chật như nêm, trong sáng đèn có thể thấy được khoé miệng kéo đến tận quai hàm. Sự náo nhiệt của góc phố làm nổi bật không gian yên tĩnh ở nơi này khiến người ta không thở nổi.
Chiêu Dương cởi bỏ áo choàng, chỉ thấy váy mỏng nhẹ màu bạc phía trên thêu bách điệp vờn hoa, càng làm nổi bật làn da như ngọc. Nàng ưu nhã châm rượu, một đôi tay trắng nõn mịn màng nổi bật dưới ánh đèn. Đốt ngón tay của nàng cũng không thon dài, nhưng bởi vì bảo dưỡng cực tốt, mười ngón tay như cọng hành, nàng còn chưa thoả mãn. Có lẽ là bởi vì đã thấy đôi tay mảnh khảnh của Thượng Quan Mạn đẹp hơn mình rất nhiều, từ đó càng âm thầm đố kị... Nàng mỉm cười đưa tới trước mặt Hách Liên Du. Trong bóng đêm một đôi mắt đẹp như nước mùa thu: "Không biết là người nào nhưng tiếng đàn cũng thật hay."
Lại thấy Hách Liên Du khoanh tay tựa bên khung cửa sổ nheo mắt nhìn về nơi xa. Gió đêm lạnh, tóc đen sau gáy hắn bay múa, trong bóng đêm u ám gương mặt hắn trắng nõn, ngũ quan như ngọc. Đáy mắt thâm thúy ẩn bóng tối nhợt nhạt, lông mi dài che khuất tròng mắt xanh thăm thẳm, đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình.
Chiêu Dương bất tri bất giác ngắm hắn đến ngây người.
Cảm giác được ánh mắt của nàng, Hách Liên Du không chút để tâm nhìn nàng một cái. Trên mặt Chiêu Dương nóng lên, nâng ly rượu nhỏ. Đầu ngón tay hắn cũng thon dài, chỉ nắm thân ly nhẹ nhàng vuốt ve, cũng không nói chuyện mà xoay đầu lại. Không biết nghĩ cái gì, đột nhiên khẽ cong môi, nói: "Quả thật không tệ."
Trong lòng cũng không biết nghĩ như thế nào, lại mở miệng hỏi: "Vị hôn phu mẫu hậu chọn cho ta là người như thế nào."
Lan Tịch không ngờ nàng có câu hỏi này, run sợ trong chốc lát, sau đó lưu loát đáp nhanh chóng: "Nghe nói là tú tài từng đọc sách mấy năm, nhân phẩm gia thế đều không tệ..."
"Đã từng lấy vợ?"
Lan Tịch sửng sốt: "Chưa từng."
Thượng Quan Mạn khẽ nhướng mày, không nói thêm gì nữa. Lan Tịch cũng thầm nghĩ, dù chưa lấy vợ nhưng cũng hơi có tuổi. Nghe nói học sách mấy năm vẫn chưa từng được lên trung học đệ nhị cấp, chỉ sợ về sau cũng không có ngày nổi danh. Hà Hoàng hậu sợ lưu lại tiếng xấu trước mọi người, vì vậy mới tuyển người trẻ tuổi tuấn lãng. Không khỏi cẩn thận hỏi: "Điện hạ nhanh đến xem sao?" Chỉ nghe Thượng Quan Mạn cười khẽ một tiếng mà không tiếp lời, nàng lại không dám nói nữa.
Hai người cất bước, thư sinh kia chần chừ theo sau. Lan Tịch giận, quay lại nói: "Vị công tử này, ngươi muốn đi cùng chúng ta tới khi nào?" Giọng nàng ta chát chúa, lại trầm bổng du dương. Ở trong cung đã lâu, uy nghi tự nhiên có, người đi đường đều nghe tiếng nhìn sang. Thư sinh quẫn bách, liên tiếp thở dài: "Cô nương thật oan uổng tiểu sinh. Bên cạnh hai vị cô nương không tráng đinh làm bạn, ngộ nhỡ gặp gỡ kẻ xấu làm sao có thể tự vệ, tiểu sinh... Tiểu sinh chỉ muốn hộ tống hai vị cô nương trở về."
Lan Tịch nghe vậy liền khinh thường, đôi mắt xinh đẹp quan sát hắn: "Dựa vào thân thể này của công tử mà muốn bảo hộ chúng ta trở về?" Mọi người nghe vậy cười to, đúng lúc tiếng chiêng trống vang lên, tựa như trợ uy cho Lan Tịch. Sắc mặt thư sinh kia đã thành màu đỏ tím, xấu hổ cúi đầu, tay chân luống cuống.
Nghĩ đến vị thư sinh kia có lòng tốt, cần gì phải làm khó hắn, Thượng Quan Mạn đang muốn mở miệng, một tiếng cười sang sảng vang lên ở trong đám người: "Vị công tử này cũng có lòng tốt, cô nương xua đuổi là được, cần gì phải tìm mọi cách gây khó khăn."
Mọi người nghe tiếng vội tránh ra, chỉ thấy một người áo trắng đứng trong gió, cười như mặt trời ấm áp, chiếu sáng đêm đô