Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2620 lượt.
ng giá rét.
Lan Tịch nhận ra là Hàn gia gặp trong gian phòng trang nhã lúc ban ngày. Lại bởi vì diện mạo hắn tuấn lãng, giọng nói bất giác hòa hoãn hẳn: "Công tử không biết, người này vẫn đi theo chúng ta, hắn nói sợ chúng ta gặp phải kẻ xấu, ta thấy hắn mới là kẻ xấu."
Thư sinh nghe vậy, chỉ lắp bắp nói không ra lời: "Cô... Cô nương, sao có thể nói thế."
Lan Tịch cười lạnh: "Ngươi theo chúng ta từ lúc nãy, ai biết ngươi ẩn dấu tâm tư gì..." Thư sinh bị nàng ép đến mức nói không ra lời.
Hàn gia nhìn về phía Thượng Quan Mạn đang đứng trong đám người.
Gương mặt nàng bị mũ che kín, trên vai cũng khoác áo choàng trắng như tuyết. Từ đầu vai buông xuống dưới, chỉ thấy đường viền mềm mại khéo léo của mũ, một đường che, lộ ra váy áo hồng nhạt. Xa xa nhìn lại, giống như tượng đá, không khỏi mỉm cười đối với nàng.
Thượng Quan Mạn cũng không khỏi cười, nói: "Nếu như công tử không ngại thì cùng nhau đồng hành."
Hàn gia ôn hòa cười to: "Cầu còn không được."
Hai người sóng vai đi về phía trước, Lan Tịch bỏ lại thư sinh kia cũng vội theo sau. Thư sinh đang muốn cất bước, liền bị Lâm Bình ngăn trước mặt, khó có thể bước tiếp, chỉ trong chớp mắt, đám đông nhốn nháo đã không thấy bóng hình giai nhân.
Bởi vì chợ phiên suốt đêm, phụ nữ và trẻ con rất thích cầm đèn đi dạo, việc buôn bán đèn càng trở nên thịnh vượng. Năm bước có một tiệm bán đèn, vầng sáng ấm áp mờ ảo tụ lại, thật giống nụ cười ấm áp của mẫu thân, nhìn liền thấy trong lòng cũng ấm áp hẳn. Một người bán hàng rong chọn một chiếc đèn hoa sen đưa đến trước mặt: "Vị công tử này chọn một cái đèn hạnh phúc cho phu nhân đi, nhị vị nhất định vĩnh kết đồng tâm bạc đầu giai lão."
Thượng Quan Mạn cảm thấy lúng túng, nhẹ nhàng lui người. Hàn gia lại mỉm cười nói tiếp: "Vậy thì chọn lấy một cái đi." Thượng Quan Mạn cau mày mở miệng: "Mua cái này làm cái gì, xách theo cũng vô dụng." Sắc mặt Hàn gia thoáng u ám, dưới ánh đèn nhướng mày nhìn nàng: "Tiểu thư ngay cả chút thể diện này cũng không cho Hàn mỗ sao?" Tròng mắt hắn vô cùng đen, ôn nhuận trong suốt như hắc bảo thạch, khiến cho người khác không cách nào cự tuyệt, nàng chỉ đành im lặng.
Người bán hàng rong vội hỏi: "Ngài muốn kiểu dáng nào?"
Hàn gia cười liếc mắt nhìn Thượng Quan Mạn: "Hoa sen kia cũng không tồi.."
"Được rồi!" Người bán hàng rong vừa đưa đèn vừa nói: "Nhị vị là chắc là tân hôn rồi, nhìn rất xứng đôi."
Thượng Quan Mạn giận người bán hàng rong nói bậy, chỉ muốn sớm rời đi, ai ngờ Hàn gia nhận hoa đăng kinh ngạc cười hỏi: "Thật sao?"
Người bán hàng rong thừa lúc nịnh hót: "Thật sự là Kim Đồng Ngọc Nữ, trời đất tạo nên một đôi." Nụ cười của Hàn gia ấm đến khiến cho toàn bộ đèn ảm đạm thất sắc, giơ tay nói: "Vậy thì lấy thêm mấy chiếc nữa đi." Trông thấy Lan Tịch, Lâm Bình và Đạo Chi đi theo ở phía sau, nói: "Các ngươi cũng cầm thêm mấy đèn đi." Người bán hàng rong mừng rỡ hai mắt sáng rực lên, chào hỏi: "Vị gia này, tiểu nhân có đèn cá chép, đèn hoa sen..."
Lâm Bình còn bận ôm đàn vừa nhận lấy từ chỗ Lan Tịch, lại bị nhét một đống đèn lồng vào tay, khó chịu ngột ngạt hỏi: "Chúng ta cũng không phải là trẻ con, cầm cái này làm cái gì?"
Đạo Chi vừa trả tiền vừa cười: "Ngươi cứ cầm đi."
Nhìn lại hai người đã đi xa, vội đuổi theo, Lan Tịch đột nhiên vui mừng kêu lên: "Điện... Tiểu thư!"
Mấy người nghe tiếng, đều xoay đầu lại, nhìn theo ánh mắt nàng, quả nhiên đã thấy Hách Liên Du và Chiêu Dương từ đám đông đi tới. Chiêu Dương mang theo mũ trùm đầu, khó thấy được dung nhan, nhưng toàn thân đều trác tuyệt, từng động tác đều mang vẻ quý phái. Hách Liên Du tuấn mỹ vô song khí độ phi phàm, đi chung với nhau, mọi người bất giác nhường đường cho hai người. Hách Liên Du đã quen với tình hình này, sắc mặt không hề biến đổi, ánh mắt rơi vào chiếc đèn hoa sen Thượng Quan Mạn cầm trên tay, ánh mắt lại trầm trầm.
Chiêu Dương nửa cười đùa nửa oán giận: "Thập nhị muội, tìm được ngươi rồi, chúng ta vẫn lo ngươi đã quay về, nên không du ngoạn nữa mà đi tìm ngươi." Nàng cũng liếc mắt nhìn thứ Thượng Quan Mạn xách theo trong tay, đùa giỡn: "Đèn này là công tử mua sao, nghe nói từ trước đến giờ đều do vị hôn phu mua cho người trong lòng mình."
Thượng Quan Mạn cũng không đáp lời nhẹ nhàng nhướng mắt nhìn, ánh đèn leo lét, hắn chắp tay đứng ở trong đám người bình tĩnh nhìn nàng, ánh sáng lung linh kia mãnh liệt từ trong mắt truyền ra. Trong mắt chỉ thấy hắn, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hoặc là thoả mãn vì tất cả đã kết thúc. Trái tim nàng rối bời, hắn quả nhiên đến tìm nàng.
"Rắc" một tiếng, một đoạn móng tay đỏ tươi gãy ra từ đầu ngón tay. Chiêu Dương thầm cắn răng, nhẹ nhàng kéo ống tay áo Hách Liên Du nói: "Đại nhân, thiếp mệt rồi, chúng ta trở về thôi."
Hàn gia đột nhiên cầm cổ tay Thượng Quan Mạn thật chặt, khiến cho thân thể nàng bất giác cứng đờ, thấy nụ cười hắn thong dong: "Bóng đêm đô thành quyến rũ nhất, lúc này mà trở về chẳng phải đáng tiếc sao."
Đôi mắt xanh thăm thẳm của Hách Liên Du chứa đầy hàn ý, lại cười nói: "Hàn gia thích ngắm cảnh đ