Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

êm, cần gì phải kéo theo tiểu thư nhà người ta, lại khiến cho tiểu thư bị làm khó." Sau đó bước tới trước mặt, cũng cầm cổ tay mảnh của Thượng Quan Mạn, kiên định kéo nàng về phía sau lưng. Vạt áo trong gió, hơi thở của hắn vang ở bên tai thật thấp, nàng không khỏi chuyển mắt nhìn hắn. Lụa trắng như khói lướt qua trên mặt nàng, theo ánh nhẹ thấy mặt mũi như sứ của nàng, môi hồng chứa cười, làm như ấm áp bách hoa trong ngày xuân tràn ra, thoáng chốc nhu tình bốn phía.
Hàn gia nhìn thấy hoảng sợ, bất ngờ nàng nhẹ nhàng vùng vẫy, lòng bàn tay trống không, mùi hương thoang thoảng ùa vào mặt, sau một khắc đã bị Hách Liên Du kéo ra phía sau đi.
Ánh đèn phía trước người hắn như một biển ánh sáng, chiếu lên bóng lưng hiển nhiên rõ nét. Cánh tay cong thành một đường cong có lực, giữ nàng ở phía sau, tư thế che chở như chim mẹ bảo vệ chim non. Lòng bàn tay hắn kề sát trên làn da cổ tay nàng, thật ấm, làm cho lòng người tự dưng an tĩnh.
Cố ý rút tay về lại bị hắn nặng nề nắm chặt, nàng không khỏi nhẹ nhàng mím môi mỉm cười.
Cả gương mặt Hàn gia đều đắm chìm trong ngọn đèn sáng, hàng mi dày phủ bóng đen mờ nhạt ở dưới mắt, không nhìn thấy rõ tròng mắt, chỉ thấy khóe môi mỉm cười.
Chiêu Dương bước đi uyển chuyển ngăn hai người ra không chút dấu vết. Thượng Quan Mạn bỗng nhiên rút tay về, bàn tay kia bất ngờ không kịp phòng đã không còn giữ được. Hách Liên Du cau mày nhìn nàng, nàng nhàn nhạt xoay mặt, lui ra xa mấy bước. Bỗng thấy Chiêu Dương đột nhiên lộ vẻ mặt ngượng ngùng đứng bên người Hách Liên Du, che miệng nói: "Công tử không biết, Đại nhân và ta đã có hôn ước, mới càng thêm yêu mến muội muội, nếu công tử thật tâm yêu thích muội muội nhà ta, không bằng..." Lời còn chưa dứt, Hách Liên Du lạnh lùng liếc mắt, nàng bỗng dưng rùng mình một cái, nhất thời nói không thành lời.
Hàn gia chỉ mỉm cười với Thượng Quan Mạn: "Là tại hạ đường đột."
Nụ cười kia tuấn lãng lỗi lạc, trong bóng đêm càng tỏa sáng rực rỡ, lại làm cho nàng không dám nhìn thẳng. Nàng chậm rãi lắc đầu, gió phất qua viền áo choàng theo gió phất lên, mềm mại không tiếng động. Trong tay nàng còn xách theo đèn hoa sen kia, ánh sáng nhạt chiếu lên tấm lụa trước mắt như hoa lan trên sóng nước. Chỉ thấy nàng cúi đầu, nhẹ nhàng thốt ra một câu: "Xin lỗi." Như gió mát thổi bên tai, thân thể Hàn gia cứng lại, tròng mắt thâm trầm, cuối cùng nhìn về phía nơi khác.
Không khí đột nhiên trầm mặc, Thượng Quan Mạn cầm đèn đi về phía trước, váy áo lay động, vầng sáng từ bấc đèn chập chờn tựa như hoa cúc mềm mại trong gió. Chiêu Dương dính sát theo bên người Hách Liên Du, ánh mắt Hách Liên Du chạm đến chiếc đèn cô độc ở phía trước, ánh mắt lóe sáng, không thấy rõ tâm tình. Hàn gia cũng không còn hăng hái như vừa rồi.
Đám người hối hả, tiếng cười bên tai không dứt, rõ ràng ở bên cạnh lại như cách ngàn dặm, văng vẳng bên tai, không biết người nào kêu lên một câu: "Là Huyên cô nương!"
Mọi người đều quay lại nhìn, trong bóng đêm mờ ảo bóng kiệu của mỹ nhân cầm đèn đang từ từ đi qua. Thượng Quan Mạn dừng chân chuyển mắt, vừa liếc mắt nhìn, đột nhiên không khí như sục sôi. Mọi người như phát điên, đám đông mãnh liệt chen lấn, cảm giác như những con sóng khổng lồ ập tới, bị đẩy lên phía trước một cách không tự chủ. Hàn gia nóng nảy ánh mắt chợt lóe lên. Tiếng kêu cuả nàng rất nhanh bị chìm lấp trong đám người, thân thể như cánh hoa yếu đuối trong gió, lảo đảo muốn ngã. Chợt có người một tay kéo nàng vào trong ngực, xoay mặt, chỉ bắt gặp một đôi con ngươi u lam thâm thúy. 
Tiếng ồn ào như gió lùa qua, bỗng chốc chỉ còn lại sự vắng lạnh yên tĩnh. Chiêu Dương sớm đã hoa dung thất sắc, may mắn có Thanh Thụy ở một bên bảo vệ, mới không chật vật, thất kinh tìm kiếm đám người. Chỉ thấy một nhóm ba người của Hàn gia, đột nhiên thất thanh: "Đại nhân đâu?"
Hàn gia cúi mắt, cách đó không xa là phần còn sót lại của một chiếc đèn giấy mơ hồ có thể nhận ra được hình dáng hoa sen, đáng tiếc đã bị người chà đạp, làm mất đi dáng vẻ ấm áp vừa rồi. Không đành lòng khom lưng nhặt lên, giấy đèn mỏng như cánh ve, trên đầu ngón tay trắng nõn đột nhiên xuất hiện một chút tro bụi đen nhánh, Lâm Bình lấy làm lạ hỏi: "Hàn gia, cái đó bị cháy đến mức biến dạng lại xấu xí, ngài nhặt nó làm cái gì." Vừa mới nói xong, đã bị Đạo Chi hung ác vỗ một chưởng. Hàn gia chẳng qua là cười: "Ta thấy nó quá đáng thương."
Chẳng qua một chiếc đèn, nó có cái gì đáng thương chứ? Lâm Bình vốn định hỏi một câu nữa nhưng bị Đạo Chi trừng mắt, lời nói đến miệng cũng vội nuốt trở về.
Gió cực lạnh lướt qua bên má, cuốn theo vô số bông tuyết mịn, làm người ta có cảm giác khó thở. Áo choàng tung bay như cánh bướm, tựa như có thể bỗng nhiên cất cánh. Trái tim đập thật nhanh, cơ hồ không thể nén lại được, nàng lớn tiếng cười, cười sảng khoái, cười đến mức khóe mắt tràn lệ, từ nhỏ mẫu thân đã dạy nàng, "Thanh là thân thể trong sạch, trinh là thân thể vinh dự, đi chớ quay đầu, nói chớ nhếch môi" thất nghi như vậy, chỉ e sẽ bị phạt quỳ nữa. Trong lòng nàng lại cảm thấy thoải mái, chưa bao giờ sun