Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2616 lượt.
g sướng như vậy, tùy tiện giống như có thể phát điên.
Bước chân rốt cuộc không còn theo kịp hắn, vội vàng hô: "Không ổn rồi." Chân bị trượt, tuyết xốp vùi lấp xuống. Nàng cả kinh nghiêng người một cái, trong lúc bối rối chỉ thấy hắn duỗi tay tới túm lấy nàng. Mũ trùm đầu sớm đã không biết rơi nơi nào. Nàng ngẩng mặt, trong bóng đêm như ngọc, ý cười giảo hoạt, lại đưa tay níu chặt ống tay áo của hắn. Trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng trong tròng mắt đều là ý cười, ôm chặt lấy nàng, mỉm cười lăn từ trên sườn núi xuống với nàng.
Tốc độ lăn ngày càng nhanh, cuốn theo tuyết mịn tung bay, tuyết thật mềm mại, như được ngã lên tấm thảm thượng hạng, hai người thở hồng hộc nghiêng qua một bên, ngửa mặt nhìn chỉ thấy vòm trời xanh tựa như mái nhà.
Nơi này là lưng núi hoang tàn vắng vẻ, tuyết đọng không người dọn, trong đêm tối chỉ thấy mặt đất tuyết phủ trắng bạc. Hai người đều không tiếng động, tiếng hít thở gần trong gang tấc, có gió thổi tới, những đám tuyết đông cứng đua nhau rơi xuống.
Nàng đột nhiên lật người quay mặt đi, gò má úp vào trong tuyết, thật lạnh, trên gò má thật nóng bỏng, lông mi dài quét trên những bông tuyết nhỏ, trong tầm mắt chỉ thấy trời đất giao hòa, màu tuyết trắng kéo dài đến tận cùng. Nàng bật cười: "Chúng ta bỏ trốn đi như vậy, chỉ e sẽ chọc tức vị hôn thê của Đại nhân."
Vừa mới nói xong, toàn thân đột nhiên trượt xuống, nàng cả kinh trợn tròn mắt. Một thoáng sau hắn đã lật người đè nàng xuống bên dưới thân mình, ánh mắt thâm trầm, mơ hồ hàm chứa tức giận. Nàng lại có ý khác, ánh mắt lóe lên nhìn về phía xa. Nhưng hắn đột nhiên cúi đầu xuống, hơi thở ấm áp sượt qua tóc rơi bên tai, không khí khẽ rung động. Thân thể nàng cứng lại, như muốn nín thở, lại thấy hắn đang nhẹ nhàng ngửi cổ, trầm giọng cười nói: "Um, chua quá."
Nàng không khỏi sửng sốt, chợt tỉnh táo lại, thẹn quá thành giận đẩy hắn. Hắn chỉ giữ hai tay nàng trong lòng bàn tay, vốn là tự nhiên cười, nhưng ánh mắt rơi trên người nàng dần dần trở nên nóng rực, nụ cười dần dần biến mất.
Nàng nhẹ nhàng xoay mắt, lông mi run rẩy như cánh bướm.
Chỉ nghe giọng nói của hắn vang thật thấp: "Hôm đó nàng hỏi ta rất nhiều, ta suy nghĩ cũng đã lâu..." Hơi thở hắn gần sát, ấm áp dính vào trên má, chỉ nghe hắn nói: "Ta vốn không phải là người thích giải thích mọi việc, nếu như nàng muốn hỏi, ta đồng ý thử một lần xem sao."
Nàng vẫn nhìn chằm chằm vào hư vô, sắc trời càng sâu, đêm đen bao phủ lấy tuyết trắng, lại hiện ra màu bạc xinh đẹp. Nàng chợt than thở, không giải thích, không muốn giải thích. Nàng biết, cao ngạo như hắn, nơi nào có thể mất thể diện mà nói mấy lời vô ích. Nàng là ai chứ, muốn tìm đáp án cũng không muốn ăn nói khép nép, hôm đó choáng đầu, lại nói ra những lời như vậy, không nhịn được lại cười.
Chỉ cảm thấy hơi thở của hắn triền miên, như có như không lướt trên cổ, trong lòng nàng chợt cuống lên, nhất thời cũng không biết trả lời hắn như thế nào, cũng không dám nhìn hắn, hốt hoảng đứng lên. Tuyết mịn dính khắp toàn thân, rơi vào trong cổ, mang theo chút hơi lạnh, nàng kéo váy đi về phía trước, chỉ nghe tiếng kẽo kẹt của giày mềm bước đi trong tuyết. Đi hồi lâu, nàng rốt cuộc nhớ ra, quay nhìn sang, hắn cũng nhìn lên, chậm chạp ưu nhã phủi tuyết trên áo, chắp tay đứng ở đó, ngẩng đầu điềm nhiên nhìn nàng với vẻ hài hước.
Nàng quay đầu đi, trên mặt như bốc lửa, đốt cháy đến tận mang tai.
Hình như tuyết lại rơi, bông tuyết như hoa bay là đà, nàng ngửa đầu vươn tay đón lấy. Bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay trắng muốt, hơi lạnh, trong nháy mắt biến mất không dấu vết, đây thật là ngày lành cảnh đẹp. Nàng lại đột nhiên thở dài: "Tiệc vui chóng tàn là đây."
Phía sau nàng là tuyết trắng mịn như mưa hoa, người kia khoác áo choàng màu trắng đứng đó, hơi cúi đầu, một vài lọn tóc lộ ra ngoài càng tôn lên da trắng như tuyết vô cùng mềm mại. Hắn không kìm được cúi người, hơi thở nhẹ như tuyết len vào trong cổ. Nàng không dám hít thở, chỉ cảm thấy một miếng ngọc ấm bị nhét vào lòng bàn tay, mang theo hơi nóng của hắn. Trái tim như được an ủi cảm thấy trở nên ấm áp hẳn, nụ hôn của hắn nóng bỏng rơi trên mi mắt nàng: "Chỉ có nàng là đã từng đeo ngọc kết anh (kết dây đeo ngọc) cho ta."
Trong lòng nàng nhất thời rung động, lệ rơi lã chã, nước mắt vừa lạnh vừa mặn, rõ ràng mang theo sự thống khổ.
Hắn hôn khô từng giọt nước mắt trên má nàng, giọng nói hơi có vẻ hàm hồ: "Nếu nàng đồng ý, ngày mai ta sẽ cầu xin Thánh thượng tứ hôn."
Nàng bỗng dưng nắm chặt miếng ngọc trong lòng bàn tay, vốn là xúc cảm ôn nhuận, nàng lại cảm thấy đau. Đôi môi run rẩy muốn nói, hắn đã ôn nhu hôn xuống. Lông mi nàng khẽ run, ngẩng mặt lên đáp lại, chỉ cảm thấy tuyết rơi ngày càng lớn, ngày càng nhiều bông tuyết rơi trên má nóng bỏng, lại mang theo một chút hơi lạnh.
Tuyết dần dần dày hơn, tà tà kết thành lưới, như màn che liên miên không ngừng, khép hai người lại trong đất trời vô tận.
Lại nghe tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến, từng đám tuyết đọng bị chấn động mà sụp đổ, tiếng kêu mơ hồ lần lượt tr