Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
trên má nàng, một ánh mắt chắc chắc, lại nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn của Hách Liên Du sau lưng: "Để cho Thanh Thụy đưa người trở về." tiếng khóc Chiêu Dương cũng cực kỳ mềm mại, điềm đạm đáng yêu: "Thiếp không muốn, thiếp muốn Đại nhân đi cùng thiếp xem Huyên cô nương trông như thế nào."
Hách Liên Du cực kỳ mất kiên nhẫn, lạnh giọng gọi: "Thanh Thụy!" Thanh Thụy đi tới một bước, nhẹ nhàng: "Điện hạ, ty chức đưa ngài hồi cung." Chiêu Dương không nghĩ rằng hắn không để ý tới thể diện của nàng trước mặt mọi người như vậy, cắn răng giận dữ nói: "Thập nhị muội, chúng ta đi." Bước chân nàng không vững, trực tiếp ngã lên người Thượng Quan Mạn. Lan Tịch cả kinh vội đỡ nàng: "Tiểu thư!" Nàng giơ tay đẩy ra, nặng nề nắm được cổ tay của Thượng Quan Mạn, bởi vì lực quán tính, sức của nàng cực lớn. Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy nàng đang cố ý đẩy, trước người khác, lại không thể né tránh để cho nàng khó chịu, đành trực tiếp đón lấy. Móng tay mỏng dài của Chiêu Dương bỗng dưng rơi vào trong ống tay áo thật sâu, vô cùng đau đớn.
Ánh mắt Hàn gia trầm trầm, duỗi cánh tay ra đỡ, hắn rốt cuộc là nam tử, lại khéo léo, nhanh chóng đỡ thân thể của Chiêu Dương ra. Hắn kéo thân thể xinh đẹp của Chiêu Dương, hơi thở ấm áp, lại cười nói: "Tiểu thư sợ bị dọa cho hoảng sợ, mời vào trong xe nghỉ ngơi đi." Chiêu Dương nhất thời quên có người ngoài ở đây, thoáng chốc mặt đỏ tai hồng, nụ cười của Hàn gia không đổi hướng đến trước mặt Hách Liên Du.
Hách Liên Du nhàn nhạt nhìn hắn, đón lấy khuỷu tay của Chiêu Dương. Chiêu Dương thoáng chốc hai mắt ẩn tình, một lát sau hắn chỉ hờ hững giao nàng cho Lan Tịch: "Đỡ chủ tử của ngươi thật tốt." Chiêu Dương thất lễ trước mặt người khác, mắc cỡ không thể ngẩng đầu nổi, bắt gặp Thượng Quan Mạn nhìn lại, hung hăng nhéo nàng một cái.
Mặt sông thật lớn yên tĩnh lặng sóng, mấy chiếc thuyền lầu đã thắp đèn lên, nhất là một lầu các lộng lẫy bắt mắt, đèn sáng rực rỡ, thật là hoa mỹ. Dân chúng một bên đều đoán: "Huyên cô nương nhất định là ở đó." Rất nhiều người liền áp sát đến hi vọng thấy phương dung.
Lan Tịch căm giận: "Chẳng qua là nữ tử yên hoa, sao lại có nhiều người sùng bái như vậy." Cũng không ai đáp lời nàng.
Xa xa bỗng nghe một tiếng "Tang…", như có dư âm run rẩy, vẫn rung động lòng người.
Đám người thoáng chốc yên tĩnh không tiếng động.
Hách Liên Du chắp tay đứng đó, bóng tối che kín thân thể của hắn, không nhìn rõ vẻ mặt. Hàn gia cũng giấu nụ cười, như có điều suy nghĩ nhìn ra nơi xa.
Chẳng biết lúc nào hợp tấu cầm tiêu mới dừng, đợi phục hồi tinh thần lại, bờ sông đã trở nên sôi động, tất cả đều hướng đến thuyền hoa kia, chỉ có Hàn gia cau mày: "Huyên cô nương mặc dù thành tựu cực cao, nhưng nếu so sánh với người thổi tiêu kia vẫn còn kém một chút."
Làm cho Hách Liên Du nhàn nhạt lướt mắt nhìn hắn.
Lại có lão giả thổn thức: "Năm đó may mắn nghe được một khúc, không nghĩ rằng lúc còn sống lại có thể được nghe thêm lần nữa, chỉ tiếc tiêu vẫn là tiêu kia, cầm này mặc dù giống, cuối cùng không phải là đàn đó." Nói xong lại lắc đầu.
Thượng Quan Mạn ở một bên lắng nghe, nghe lão giả kia nói, trong lòng lại cảm giác phiền muộn.
Thường thường ông trời không tốt, tiệc vui chóng tàn, một thoáng quay đầu đã là trăm năm.
Trong thuyền lầu một đoàn người ùa ra, cầm đầu là một nam tử mặc thường phục màu vàng, mặt mày tuấn lãng, ôn hòa mỉm cười, chắp tay ở đầu thuyền xa xa: "Cô nương am hiểu sâu tài đánh đàn, chủ tử ta thật sự thưởng thức, mạo muội xin gặp cô nương."
Hàn gia không biết hắn, Thượng Quan Mạn phút chốc cả kinh, người này không phải ai khác, là Thất hoàng tử. Hắn lại luôn miệng xưng chủ tử, hoàng tử vốn là trên vạn người, có thể khiến cho hắn gọi chủ nhân, chẳng lẽ là... Sắc mặt Thượng Quan Mạn tái đi, chuyển mắt nhìn về phía Chiêu Dương, trên mặt nàng cũng vừa đỏ vừa trắng, trong mắt mơ hồ đọng nước, nhẹ kêu một tiếng: "Phụ hoàng..."
Người nọ tay cầm càn khôn, chỉ cần hắn muốn, cái gì mà hắn không có được, Huyên cô nương này đã thành vật trong túi người nọ, cầm tiêu triền miên mới vừa rồi, bây giờ nghĩ lại cũng thật là châm chọc, trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng phát lạnh.
Mẫu thân người xem, phu quân mà người một mực chờ đợi, đã qua bao nhiêu năm, lại cùng hợp tấu cầm tiêu với người khác, cướp đoạt người trong lòng.
Trên thuyền hoa của Huyên cô nương kia hình như có nha hoàn ra ngoài uyển chuyển từ chối. Thất hoàng tử thủ đoạn cỡ nào, cố ý muốn gặp thì một nha hoàn nho nhỏ làm sao chống đỡ được, bất đắc dĩ chỉ đành phải vào thuyền hoa mời Huyên cô nương ra ngoài. Thuyền lầu chậm rãi khởi hành, tới gần thuyền hoa kia... Thượng Quan Mạn không muốn nhìn nữa, chỉ kêu mệt. Hách Liên Du nhìn nàng thật sâu, trong lòng nàng rối loạn chỉ biết cúi đầu, cuối cùng hắn thở dài. Chiêu Dương cũng không tiếp tục còn ý định muốn xem dáng dấp Huyên cô nương như thế nào, hai người liền cùng nhau trở về cung.
Ngày thứ hai trong cung liền truyền ra tin tức, phong Huyên cô nương thành Nh