Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.
u Phi, vừa vào cung liền trở thành Tứ phi, gần với Tạ Quý Phi, thật là xưa nay chưa từng có. Lại nghe thấy Hách Liên Du sáng sớm đi thỉnh cầu tứ hôn, bởi vì Huyên cô nương nghỉ ở Kiền Khôn Điện, mặc hắn ở ngoài điện từ sáng sớm, Hoàng đế lại không triệu kiến, mọi người ồn ào. Bởi vì cần đến sắc phong, Hà Hoàng hậu sai người tra tổ tịch, không thu hoạch được gì, uyển chuyển nói rằng thân phận không rõ ràng với Hoàng đế. Hoàng đế lại khiển trách Hà Hoàng hậu "Lòng ghen đáng ghét", phẩy tay áo bỏ ra khỏi Phượng Tê cung, mọi người càng thêm trợn mắt há mồm.
Đế hậu vẫn phu thê tình thâm, lại không cho Hà Hoàng hậu một chút thể diện. Hoàng đế như thế, khiến cho mọi người đột nhiên thấy rõ phân lượng của Nhu Phi này ở trong lòng Hoàng đế. Dư uy của Hà Hoàng hậu vẫn còn, thế lực đã không phải một sớm một chiều có thể bứt ra, Tạ Quý Phi cũng không thể khinh thường, hôm nay lại thêm một Nhu Phi, phi tần hậu cung nhất thời lòng người bàng hoàng.
Thượng Quan Mạn sợ Cố Sung Viện suy nghĩ nhiều, thoáng thử dò xét mấy câu, cũng không thấy vẻ gì, lúc này mới yên lòng lại.
Chuyện của thái tử và Nhu Phi mọi người đã sớm biết, đã từng truyền thành giai thoại. Mọi người lại hướng ánh mắt về phủ thái tử, nghe nói thái tử đóng cửa không ra ngoài, cũng không bày tỏ gì.
Trong lúc kỳ xã mở cửa, đã để dành không ít ngân lượng, đều được lưu giữ trong tiền trang của Hàn gia, mọi người âm thầm chuẩn bị, việc gì cũng cần dùng tiền, liền muốn lấy chút ngân lượng đổi thành tiền giấy. Vốn là chỉ cần một câu nói của Hàn gia, cũng không phải là việc khó gì, từ hôm qua gặp nhau, nàng càng cảm thấy không bằng không gặp, liền tự mình đi tiền trang.
Giao giấy chứng nhận, chưởng quỹ chỉ giương mắt liếc nhìn nàng, cười nói: "Công tử nhất thời muốn số lượng lớn như vậy, tiểu nhân còn cần đi vào quay vòng. Xin công tử chờ chút." Nói rồi xoay người đi vào nội thất.
Giấy chứng nhận kia là Hàn gia tự mình giao cho nàng, đương nhiên không giống với người khác, vì vậy chưởng quỹ kia vừa nhìn thấy, không dám quyết định, chỉ bảo Thượng Quan Mạn ở trong đại đường nghỉ ngơi, rồi nhanh chóng báo lên.
Lâm Bình tới báo tin, liền nghe Đạo Chi ở bên trong nói: "Tin đồn hôn sự của Hách Liên Du và Chiêu Dương Công chúa gần đến, nàng kia và hắn rất thân mật, nói không chừng chính là Chiêu Dương Công chúa. Cố công tử lại là muội muội của nàng, đương nhiên cũng là một vị Đế Cơ. Nếu thật như thế, thù mất nước chưa báo, chủ tử cần giết nàng để hả mối hận của mọi người."
Chỉ nghe Hàn gia đột nhiên nói một tiếng: "Đủ rồi!" Sau đó là tiếng ly vỡ, rồi một hồi yên lặng. Đạo Chi mặt đen lại lui ra khỏi phòng. Lâm Bình buồn bực không hiểu, Cố công tử kia rõ ràng là nam tử, sao lại là "Muội muội". Vốn muốn hỏi một tiếng, nhìn thấy sắc mặt Đạo Chi, vội ngậm miệng.
Chợt nghe Hàn gia mệt mỏi lên tiếng: "Là Lâm Bình sao?"
Hắn vội đáp: "Vâng"
"Ta mệt mỏi, có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói."
Lâm Bình đang cầm giấy biên nhận, ở ngoài cửa chần chừ không ngừng, trên nóc hành lang treo một cái lồng chim, cũng không biết con chim gì, khiến trong lòng người phát phiền. Lâm Bình vò đầu bứt tai, vẫn cảm giác chuyện này đối với Hàn gia mà nói nhất định là cực quan trọng, khô khốc mở miệng: "Hàn gia, là Cố công tử cầm giấy đến tiền trang lấy ngân lượng, số lượng cực lớn, thuộc hạ không dám tự mình đồng ý, đành tới bẩm báo với Hàn gia."
Bên trong cửa im lặng một chút, hồi lâu mới nói: "Vào đi."
Thượng Quan Mạn đợi đã lâu, ước chừng đã đoán được, vì vậy lúc Lâm Bình tới mời nàng cũng không kinh ngạc. Trên đường đi qua hành lang quanh co khúc khuỷu đến thư phòng Hàn gia. Lâm Bình thông bẩm rồi trực tiếp thối lui.
Bên trong phòng ánh sáng mờ ảo, vài ánh nắng vượt qua cửa trắng, trên mặt đất bóng đổ nhàn nhạt, giữa ánh sáng phản chiếu có một bóng người khoanh chân ngồi dựa trên giường thấp, cầm ly uống một mình. Phía trước cửa sổ ánh sáng mát mẻ chiếu sáng nửa gương mặt của hắn, gương mặt tuấn mỹ nho nhã lại lộ ra trong trẻo lạnh lùng cao ngạo chưa từng thấy. Dưới giường là chậu than đang đỏ lửa, ánh lửa khắp nơi, vài đốm lửa linh tinh bắn vào vạt áo, nhưng trong mắt hắn tựa như chỉ có rượu, chỉ có ly.
Hàn gia như vậy, làm Thượng Quan Mạn nhớ tới loài thú ẩn mình sâu ở trong bóng tối, mang theo hơi thở nguy hiểm.
Bất giác đứng bất động ở cửa, Hàn gia bất ngờ nói: "Đóng cửa." Trong lòng nàng lại không khỏi dâng lên ý khẩn trương sợ hãi, cũng không chần chờ, nhẹ nhàng đóng kín cửa. Bên trong phòng lại tối hẳn, nàng bước nhẹ không tiếng động. Đột nhiên phát hiện đồ dùng bày biện mọi nơi đều là thói quen của triều trước, trong lòng dâng lên cảm giác mất tự nhiên khó tả, không nhịn được nắm tay áo.
Hàn gia chậm rãi ngước mắt liếc nhìn nàng, hướng đối diện nghênh cằm lên: "Ngồi đi"
Nàng không tiếng động ngồi xuống, trên giường thấp bày bộ đồ trà thấp bằng gỗ lê, nước nóng nấu rượu, cuồn cuộn sôi trào. Mùi rượu lan tỏa bốn phía, hơi nóng tạo nên sương mù, cách làn hơi nước nhìn sang, cảm thấy gương mặt Hàn gia trở nên mơ hồ, làm cho người ta không n