Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.

ông biết thẹn!" Ông sải bước liền đi, Thất hoàng tử quỳ đến chết chết ôm chân của ông: "Phụ hoàng, phụ hoàng, là nhi thần nhất thời hồ đồ!" Hoàng đế nghe vậy một cước đá văng hắn, quay mặt lại hung ác nhìn hắn. Thất hoàng tử cả kinh động cũng không dám động. Tạ Quý Phi bị người đỡ đến một bên nghỉ ngơi, tỉnh lại nghe được lời này, không để ý dáng vẻ nhào tới liền đánh. Thất hoàng tử cuống quít ôm đầu, chỉ nghe bà mắng: "Ngươi nghe chưa, nghe hắn nói gì chưa! Hoa nhi, đứa bé ngoan, mau nhận sai với phụ hoàng đi."
Hoa Dương tóc tai bù xù ngẩng mặt, con ngươi chậm rãi lướt qua mặt của Thất hoàng tử, gắt gao cắn răng: "Con không có sai."
"Ngươi còn dám nói!" Hoàng đế nghe vậy giận dữ, tiện tay cầm lên một đồ vật liền đập tới trên đầu nàng, nàng cũng không tránh, phanh một tiếng đụng vào trên trán nàng, nhất thời máu tươi chảy ròng ròng. Tạ Quý Phi lảo đảo tiến lên quỳ ôm Hoa Dương, lau đi máu chảy nồng đậm trên trán nàng, lau đến huyết lệ mơ hồ, bà khóc không thành tiếng: "Hoa nhi... Hoa nhi..." Người ở trong Các thờ ơ lạnh nhạt nhìn có chút hả hê, không người nào dám khuyên cũng sẽ không có người khuyên.
Cố Sung Viện muốn mở miệng, nhưng bị Thượng Quan Mạn nắm chặt, nàng không tiếng động lắc đầu.
Hoa Dương nhịn lệ mở miệng "Phụ hoàng, nhi thần không hiểu, nhi thần trao tim cho Thất ca, chưa từng hối hận. Nhi thần không muốn gả cho một nam tử xa lạ chưa từng gặp mặt, từ đó làm bạn cả đời với hắn. Phụ hoàng, nếu là như vậy, cả đời nhi thần cũng sẽ không sung sướng. Nhi thần không được như Chiêu Dương tỷ tỷ, có thể gả cho người trong lòng, nhi thần chỉ muốn tự mình làm chủ, từ đó chết cũng không hối tiếc..." Tạ Quý Phi khóc khuyên nhủ: "Hôn nhân đại sự là lệnh của cha mẹ, lời của mối mai, nào có đạo lý chính con làm chủ. Huống chi hắn là ca ca của con." Hoa Dương trả lời lại một cách mỉa mai: "Ca ca cái gì, từ nhỏ chưa gặp mặt mấy lần, có khác gì người xa lạ, nếu không phải bởi vì có chung dòng máu, người nào lại nhận được người nào, trên đời này có huynh muội như vậy không!"
Hoàng đế tức giận gầm lên một chữ "Tốt. Trẫm muốn ngươi xem cho rõ, hậu quả chính ngươi làm chủ." Hắn xoay mặt nhìn về phía Thất hoàng tử: "Húc nhi, chuyện hôm nay trẫm không so đo với ngươi, chỉ cần ngươi một đao đoạn tuyệt với Hoa nhi, mẫu hậu ngươi sẽ chọn cho ngươi một người đính ước, chọn ngày thành hôn, ngươi có bằng lòng hay không?"
Thất hoàng tử ngẩn ra, liền dập đầu lên đất, than thở khóc lóc: "Nhi thần nguyện ý."
Mọi người chỉ thương hại nhìn về phía Hoa Dương.
Hoa Dương ngẩn ngơ, một đôi con ngươi yếu ớt nhìn về phía Thất hoàng tử, cuối cùng nước mắt chảy xuống: "Thất ca."
Thất hoàng tử chỉ nằm ở trên đất cũng không nhúc nhích. 
Tạ Quý Phi vội khuyên: "Hoa nhi, mau nhận sai với phụ hoàng con đi."
Hoàng đế cười lạnh: "Trẫm không có nữ nhi không biết liêm sỉ như vậy, giam nó vào trong Hoàng Vận, suy nghĩ lại thật kỹ!"
Mặt trắng bệch của Hoa Dương lộ ra tuyệt vọng, bị Tạ Quý Phi đè xuống đất tạ ơn, mặt đất lạnh như băng, dập đầu lên đột nhiên đau nhói. Thân thể nàng đột nhiên run lên, chợt đứng lên. Mọi người cả kinh, ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng, ánh mắt Hoàng đế cũng không nhịn được nhìn sâu hơn. Tạ Quý Phi gần như năn nỉ: "Hoa nhi!" Hoa Dương nở nụ cười bên môi, chậm rãi lướt qua mọi người: "Phụ hoàng, mẫu phi, nhi thần không sai." Rốt cục rơi vào trên người Thất hoàng tử, nàng sâu sắc nhìn hắn một cái, trong mắt đều là tuyệt vọng tâm chết, đột bước nhanh đánh tới trụ sơn. Tạ Quý Phi chỉ thét chói tai: "Mau ngăn nó lại!"
"Phanh" một tiếng, máu tươi lan ra, thân thể Hoa Dương như tờ giấy tà tà ngã xuống đất, nội thị run rẩy dò hơi thở nàng, tắt thở tại chỗ.
Thân thể Cố Sung Viện giật mạnh, Thượng Quan Mạn vội giơ tay áo che kín đôi mắt bà. Tràng diện lừng lẫy như vậy, có nữ tử nào ở thâm cung nhìn thấy. Phi tần trẻ tuổi sợ đến sắc mặt trắng bệch, thể chất kém một chút đã sớm ngất đi. Bên trong phòng sợ hãi kêu, cả người Chiêu Dương run rẩy, mềm nhũn được cung nữ vịn. Hoàng hậu cũng chỉ sắc mặt hơi trắng, trầm giọng phân phó nội thị: "Bảo người tới thu thập đi."
Tạ Quý Phi hét một tiếng ngất xỉu trên mặt đất. Thất hoàng tử nằm ở trên đất thân thể run như lá rụng, duy sắc mặt Hoàng đế trắng bệch, hô hấp đột nhiên chuyển gấp. Hoàng hậu vẫn mắt lạnh mà nhìn phát hiện không tốt, kêu: "Quan gia!"
Thân hình Hoàng đế thoáng một cái được Nhu Phi bước nhanh tới dìu, ông nặng nề cầm hai tay Nhu Phi đưa qua, thanh âm cực kỳ mệt mỏi: "Hồi cung."
Mọi người tâm sự nặng nề tản đi, thầm suy đoán lần này người đưa tin cho Hoàng đế là ai. Thời gian trước có lời truyền vị trí thái tử khó giữ được, nếu Thất hoàng tử thất thế, người đắc lợi chỉ có hắn. Mọi người không nói gì, nhưng các loại suy đoán đã từ từ thành hình.
Cũng không phải thái tử, là ai?
Rốt cuộc là người nào?
Trong dòng người không thấy thân ảnh Diệu Dương, bài học của Hoa Dương làm cho Thượng Quan Mạn lo sợ, cả kinh nói "Diệu nhi đâu?"
Châu nhi vội nói: "Điện hạ đừng nóng vội, nô tỳ đi tìm ngay."
Thượng Quan Mạn không yên l


Disneyland 1972 Love the old s