Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.
ảm mềm mại nhẵn nhụi khiến trong lòng hắn bỗng nhiên động. Hắn giống như bị khích lệ, cúi đầu liền muốn hôn xuống, nàng cũng cúi thấp đầu, tóc đen theo cổ che nửa mặt, nàng nói nhỏ: "Ta muốn đi Thù Ly cung xem một chút."
Hắn không nỡ cự tuyệt nàng.
Chỉ chạm khẽ ở môi nàng, nói: "Nàng vào trong nhà thay bộ y phục dày hơn, ta dẫn nàng đi." Nàng khéo léo gật đầu, vào nhà chính, đổi thường phục thật dầy. Bởi vì không cần thân phận bề ngoài, nên cũng không mặc địch y, rút ra một hộp gấm bình thường trong ngăn tủ của bàn trang điểm gỗ, mở ra, liền thấy sóng xanh lưu chuyển, nháy mắt mát mẻ, là vòng ngọc Hàn gia tặng cho, nàng suy nghĩ một chút, cầm lên bỏ vào trong tay áo.
Hai người một đường ngồi xe vào cung, cũng không để đám người Thanh Thụy đi theo, chỉ tìm đầy tớ nam đánh xe, đến cửa cung, tự nhiên có kiệu chờ. Trong hoàng cung vẫn đề phòng sâm nghiêm. Trong màn đêm tráng lệ, cũng đã hoàn toàn không phải là bộ dạng trong trí nhớ, giống như bữa tiệc kia, là lần huy hoàng cuối cùng của vương triều này, như pháo hoa sáng chói, nở rộ mỹ lệ ngắn ngủi, cuối cùng biến mất ở trước mắt mọi người.
Thù Ly cung chỉ còn mình La cô, thấy Thượng Quan Mạn và Hách Liên Du cùng nhau tiến đến, thật lấy làm kinh hãi, cầm áo choàng liền khoác lên người nàng: "Nửa đêm canh ba, gió đêm lại lạnh, sao lại tới lúc này." Liền thấy nàng xoay đầu đi, vẻ mặt hoảng hốt nhìn chằm chằm trong sân, La cô thở dài: "Ta đi pha trà mang tới cho Điện hạ ấm áp thân thể." Ngược lại nhìn cũng không nhìn Hách Liên Du một cái. Thượng Quan Mạn bất ngờ nói: "Cô cô, chuẩn bị chút rượu cho Đại nhân."
La cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn nàng, sóng mắt nàng bình tĩnh như nước, làm như có cái gì phải nói, vừa tựa như là không có, La cô gật đầu một cái, thẳng đi.
Quẹo phải một cái, chính là điện mẫu thân từng ở, nàng ngay cả dũng khí đi xem cũng không có, mắt nhìn thẳng vào trong điện bên. Hách Liên Du yên lặng đi theo phía sau nàng.
Bài biện trong điện bên đều mới, chắc La cô lau mỗi ngày, không có chút bụi bậm. Nàng ngồi xuống trên ghế con bên cạnh bàn tròn bên ngoài, cũng không biết đang suy nghĩ gì, suy nghĩ tán loạn, hoảng hốt nhìn chằm chằm một chỗ. La cô bưng cốc trà và rượu đến, thấy Thượng Quan Mạn ngồi trên ghế con, chỉ đắm chìm trong thế giới của mình, giống như hoàn toàn quên là ở nơi nào. Ngược lại Hách Liên Du đứng ở dưới cửa nhìn nàng. La cô liền nói với Hách Liên Du: "Đại nhân." Hắn mới phục hồi tinh thần lại, nhìn ly rượu bà cầm trong tay một cái, rượu đã được hâm, còn bốc hơi nóng, hun đến khắp mọi nơi đều là sương mù, hắn liền nói: "Để lên bàn đi."
La cô liền đặt nước trà lên bàn, trà cũng nóng, mở nắp ly ra, liền có mùi thơm ngát chảy ra. Thượng Quan Mạn lại đẩy ra, nhẹ ngửi "Ta cũng muốn uống chút rượu." Trước kia nàng thỉnh thoảng sẽ uống chút, lúc có men say là dễ ngủ nhất, La cô cũng biết thói quen của nàng, liền cầm ly rượu châm vào, đưa cho nàng. Nàng đang muốn nhận, lại bị Hách Liên Du đoạt lấy, hắn đứng ngược sáng, nhất thời nhìn không rõ vẻ mặt, chỉ cảm thấy tay hắn nắm ly rượu cũng mơ hồ trắng bệch, hơi thở có chút gấp rút, một hồi lâu mới trầm trầm mở miệng: "Sức khỏe nàng còn yếu, đừng nên uống." Giọng nói không thể nghi ngờ, cũng khiến cho người không dám phản bác, La cô cũng không dám chen miệng, một mình lui xuống.
Thượng Quan Mạn lười biếng chống cằm, tựa như mê sảng ở trong mộng: "Trong lòng ta không được thoải mái, uống chút rượu sẽ tốt hơn."
Hắn chỉ đẩy ly trà tới trước mặt nàng, giọng nói làm như dỗ trẻ con: "Đừng tùy hứng, uống cái này đi."
Nàng nhẹ nhàng liếc hắn một cái, tóc đen đậm trắng nõn bên má, tôn lên con ngươi như sóng nước mùa thu, làm như cảnh đẹp trăng chiếu rừng hoa. Hắn nhìn có chút mất hồn, nàng lại quay đầu trở lại, nói: "Vậy ngươi uống đi, đổ đi thì tiếc."
Bất quá là một ly rượu, nếu nàng không để mặt lạnh, mười vò cũng nguyện ý. Lúc này có hơi men rồi, hắn có chút cao hứng, liền ngồi xuống một bên, phối hợp châm rượu, nàng quả thật cầm cốc trà nhẹ nhàng uống, đôi mắt của hắn nở nụ cười nhìn nàng, không tự chủ uống vài ly. Nàng rốt cuộc không nhịn được: "Ngươi uống ít thôi."
Nụ cười trong mắt của hắn sâu hơn, lại chống mặt bàn nghiêng thân tới, dựa vào gần nàng, trong hô hấp đều là mùi rượu, chỉ nghe hắn nói: "Mạn nhi, ta thật sự cao hứng."
Trong lòng nàng cũng khổ sở, cúi thấp đầu nhìn chằm chằm mười ngón tay dây dưa của mình. Hắn cúi người như muốn hôn xuống, khắp mọi nơi đều là hơi thở trên người của hắn. Một hồi lâu lại không thấy hắn có động tác, nàng ngẩng mặt, chỉ thấy ngón tay thon dài của hắn ôm trán cau mày thật sâu, trong mắt đều là mệt mỏi: "Rượu này có cái gì không đúng." Dư âm chưa tiêu, thân thể hắn đột nhiên dừng lại, nàng vội vàng đứng dậy tiếp được hắn, thân thể hắn lắc lắc, nặng nề đè lên.
Hơi thở của hắn kéo dài mà trầm ổn, cau mày nhắm mắt, ngủ vô cùng sâu.
La cô xem chừng không sai biệt lắm, vào điện bên, quả thấy Hách Liên Du đã ngủ, bà liên tiếp vỗ ngực: "Vừa rồi Điện hạ cũng muốn uống, thực dọa lão nô sợ."
Thượng Quan Mạn nghe v