Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
chỉ bỗng nhiên trừng lớn mắt, hai tay ma sát ở dưới gối. Hô hấp của ông dồn dập, giống như không thở nổi. Thượng Quan Mạn thấy cử động của ông, vội đứng dậy bước nhanh qua, đầu ngón tay lướt qua dưới gối gấm, quả nhiên là có ngăn ngầm, lấy ra là con dấu lớn bằng lòng bàn tay, có khắc rồng cuộn, ở trên là chữ triện (mấy chữ khắc dưới con dấu) "Thụ Mệnh Vu Thiên, phúc thọ Vĩnh Xương".
Chính là mật tỷ truyền ngôi.
Hoàng đế tê tâm liệt phế ho lên. Tào Đức thật sự không biết lập trường của Thượng Quan Mạn, cũng không dám vọng động, vội vàng tiến lên thuận hơi cho ông. Thượng Quan Mạn cúi thấp đầu. Tào Đức thủy chung cũng không thấy rõ vẻ mặt nàng, chỉ nghe nàng kêu nhỏ Hồng Phi gần đó.
Bởi vì vănChương trong điện đều bị lục soát đi, Hồng Phi cắn rách ngón tay, xé màn bên trong, để cho nàng lấy máu thay mực, chậm rãi viết xuống:
"Con trai thứ chín của trẫm - Thượng Quan Cẩn, nhân phẩm quý trọng, rất tôn kính trẫm, nhất định có thể kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, kế tục trẫm lên ngôi, tiếp nhận vị Hoàng đế." nâng ngọc tỷ bí mật lên, nặng nề đè xuống.
Hoàng đế có thư pháp tốt, cung nội thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bút ký thánh cung. Khi còn bé nàng hy vọng có thể đưa tới sự chú ý của ông, liền khổ học bút tích, mấy năm qua, đã đủ để giả đánh tráo. Sau này hiểu chuyện rồi, nàng liền nghĩ giữ vững hiện trạng cũng chưa hẳn không phải là chuyện tốt, liền ném tới một bên, không nghĩ lại dùng vào lúc này
Tào Đức hoảng sợ trừng lớn mắt. Hoàng đế ho đến sắc mặt trướng lên, ông đã không thể chống đỡ, nóng nảy đến cuồng điên, trên khuôn mặt già nua cuối cùng rơi lệ: "Điện hạ, Thánh thượng cũng không phải là ý này, ông vẫn nói với lão nô, bỏ tù Thái Tử Điện hạ bất quá là kế hoãn binh, giang sơn này phải giao cho Thái Tử Điện hạ mới thích hợp."
Thượng Quan Mạn nhẹ nói: "Giờ đã không phải là chuyện phụ hoàng có thể quyết định."
Tào Đức nghe vậy hận hận xông lại, Hồng Phi tiến lên bóp cổ họng ông, giơ lên cao cao. Ông mở to mắt loạn đạp trên không. Hoàng đế trên giường hé mở đôi môi, hai tay quào loạn, bộ dáng cực kỳ khóc rống tuyệt vọng, nàng cuối cùng quỳ xuống, nói nhỏ: "Ân sủng của phụ hoàng đối với nhi thần, cả đời này nhi thần khó quên. Nhưng xin phụ hoàng an tâm, nhi thần làm như vậy, chỉ vì cứu tánh mạng Tam ca." Nàng ngẩng mặt, cuối cùng có nước mắt trượt xuống từ trên mặt: "Phụ hoàng, Tô Lưu Cẩn sắp trở lại."
Đột nhiên nghe cái tên này, tay Hoàng đế quào loạn chợt rũ xuống, chỉ há mồm thở dốc. Hồng Phi thấy Tào Đức không giãy dụa nữa mới buông ông xuống, chân Tào Đức mềm nhũn ngã ngồi đến trên đất, thở từng ngụm từng ngụm.
Thượng Quan Mạn không nỡ nhìn Hoàng đế lần cuối, chỉ quay người phân phó: "Bệnh của phụ hoàng còn phải làm phiền A Ông chiếu cố, chiếu thư truyền ngôi cũng xin A Ông bảo quản, ngọc tỷ ta sẽ giữ."
Tào Đức loạng choạng đuổi theo "Chậm đã, Điện hạ chẳng lẽ người không muốn cứu Thánh thượng ra ngoài sao?" Trong lò sưởi hơi có điểm động tĩnh sẽ đưa tới người hầu phía ngoài, nếu không có người ngoài trợ giúp, theo thân thể đèn cầy sắp tắt của ông, căn bản là không thể đưa Hoàng đế qua đường ngầm.
Thượng Quan Mạn đột nhiên cười: "A Ông hồ đồ rồi sao, người ở bên cạnh phụ hoàng nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không biết tâm tư của ông, chỉ sợ ông là tình nguyện chết cũng sẽ không sống trộm, hơn nữa..." Nói không chừng ông còn muốn gặp bà một lần.
Nàng không nói chuyện nữa, mang theo Hồng Phi vào đường ngầm rất nhanh không thấy bóng dáng.
Xác thực theo như lời Hồng Phi, để vào chỗ thái tử bị nhốt ở Nam Minh viên còn có đoạn khoảng cách. Hai người từ đường hầm lên đến mặt đất. Bởi vì Nam Minh uyển là trọng địa, nơi đây phòng thủ cực kỳ nghiêm cẩn, cách mỗi một khắc phải có tuần binh, may mắn Hồng Phi từng ở trong cấm quân, hiểu rõ ràng đối với hành động của bọn họ, mặc dù mất chút công phu, cuối cùng cũng đến bên trong viện thái tử ở.
Cửa phòng nhà chính mở ra, từ ngọn đèn chiếu xuống bóng người hỗn loạn, có tiếng cười cuồng vọng vang lên, chỉ nghe người nọ kỳ quái nói tiếp: "Thái Tử Điện hạ, mạng nhỏ của nô tài không đáng bảo vệ."
Hai người giương mắt nhìn lên, chỉ thấy một ngục tốt đứng ở giữa, vừa vỗ đùi vừa cười: "Đến đây đi, chui qua, chui qua ta liền tha nô tài kia." Ngay sau đó truyền đến tiếng la khóc tê tâm liệt phế của Đức Tử: "Điện hạ, đừng qua, nô tài không đáng giá..."
Cửa vừa đúng trông thấy hình mặt bên của thái tử, hắn nắm quyền nổi giận đùng đùng quỳ trên mặt đất, mặt trắng nõn đầy vết thương tím tím xanh xanh, mắt đỏ giận dữ mắng mỏ: "Cẩu nô tài, cô đã quỳ xuống, còn không thả hắn!"
Một người bên cạnh hung hăng đấm lên mặt hắn: "Con bà nó, còn tự xưng là cô, ngươi đã không phải là thái tử rồi, bày uy phong cái gì." Thái tử bị đánh một quyền lảo đảo, hắn nằm ở nơi đó hồi lâu mới ngồi thẳng lên.
Ngục tốt kia ngửa đầu cười ha ha: "Ai nha, tư vị được thái tử quỳ bái thật là thư thái, ta lại đổi chủ ý, ngươi chỉ cần chui qua ở dưới háng ta, ta sẽ tha hắn."
Hồng Phi thấy hận hận gắt một cái: "Đám súc sinh này!" Quét Thượng Quan Mạ