XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.

n một cái. Gương mặt nàng dưới ánh trăng vô cùng trắng, càng nổi bật lên con ngươi đông lạnh như băng, trong tay áo nắm chặt quyền, đã tức giận toàn thân phát run.
Hồng Phi không chút nghĩ ngợi liền mấy bước vọt qua, bên trong phòng thấy có người tới nhất thời đại loạn. Quả đấm của Hồng Phi đã giơ lên, bất quá chỉ mấy cái, những ngục tốt liền bị đánh ngã trên mặt đất.
Thái tử bị hiện trạng bất ngờ này cả kinh ngốc tại chỗ, ánh đèn cả phòng dựa theo thân ảnh cao lớn của Hồng Phi, giống như núi. Thái tử hồi lâu mới nhận ra hắn, đôi môi ngọe nguậy, khó khăn khạc ra: "Hồng Phi?"
Hồng Phi vội vàng quỳ xuống "Ty chức ra mắt Thái Tử Điện hạ."
Một tiếng thái tử đâm vào lòng hắn vừa đau vừa vui, chán nản nói: "Đã không phải nữa, không cần thi lễ lớn như vậy, " Hồng Phi còn muốn nói nữa, trong bóng đêm một bóng người thướt tha vội vàng đi tới. Vạt áo phấp phới, thái tử không nhịn được đứng dậy, chỉ thấy tóc đen của Thượng Quan Mạn che mặt trắng nõn.
Thái tử không nhịn được toàn thân run rẩy.
Còn nhớ rõ ngày đó bọn họ một cước bước vào, trong phủ loạn thành một đoàn. Thái Tử Phi như điên khùng kéo lấy ống tay áo của hắn, cầu xin hắn mang nàng đi. Nữ tử theo đuổi hắn nửa đời này, tai vạ đến nơi vẫn không xa không rời, trong lòng hắn không phải là không cảm động. Ở trong đám người, hắn duy nhất tìm người nọ, nhưng thủy chung cũng không từng xuất hiện.
Chuyện thân mẫu qua đời hắn có nghe nói, nguyên tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại nàng.
"Thập nhị muội, sao muội lại tới nơi này?"
Thượng Quan Mạn không biết giải thích như thế nào: "Rời khỏi nơi này trước đã." Thái tử cau mày, nhìn bên trong phòng. Đức Tử đã bị chém đứt một cái chân, phía dưới máu tươi như sông, không khỏi siết chặt quyền, cắn răng nói: "Nếu đi, nhất định phải mang hắn theo."
Thượng Quan Mạn kêu một tiếng: "Hồng Phi, trước cầm máu cho hắn, ngươi cõng hắn đi ra ngoài."
Đức Tử hết sức giãy giụa trên mặt đất, toàn thân đều là vết máu, máu thịt mơ hồ chỉ nghe hắn vội vàng nói: "Lâm Quan Điện hạ, ngài mang Thái Tử Điện hạ đi trước đi, nếu bọn họ tới tra, nô tài liền ở nơi này kéo bọn họ.
Trên mặt thái tử mơ hồ động dung: "Đức Tử..."
Đức Tử nhanh chóng trợn tròn mắt: "Điện hạ đi nhanh đi."
Hồng Phi đứng ở cạnh cửa ngắm nhìn bên ngoài, bất ngờ nói: "Hai vị Điện hạ, không đi nữa sẽ không kịp." Những ngục tốt này gây thế nào cũng không có người trông, nhưng vẫn có tuần binh dò xét đi qua. Nếu bị phát hiện, tất cả liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ, Thượng Quan Mạn nói: "Hồng Phi, ngươi cõng Đức Tử." Nàng thẳng tay xé lụa ở tay áo, đi tới băng bó cho hắn, Đức Tử thụ sủng nhược kinh, vội vàng từ chối: "Điện hạ, nô tài thế nào nhận nổi." Thượng Quan Mạn nói: "Bây giờ không phải là thời điểm để ý cái này." Đức Tử không nói thêm gì nữa, mặc cho nàng băng bó thay hắn, Hồng Phi cũng tới vác hắn ở sau lưng, Thượng Quan Mạn mới nói: "Đi thôi."
Vẫn là một đường thừa dịp đổi ca rời khỏi, không nghĩ mới vừa đi một khắc, liền có tiếng kêu gào ùn ùn vang lên: "Thái tử bỏ trốn, mau đuổi theo!"
Tiếng bước chân lộn xộn chấn đến mặt đất đều run rẩy. Nơi này có trọng binh canh giữ, bằng sức mấy người trốn không thoát đâu, nhưng chỉ cần kiên trì tới Từ Đường... Dưới tình thế cấp bách, Thượng Quan Mạn quát lên: "Hồng Phi, ngươi mang theo Tam ca và Đức Tử đi trước đi."
Nghe nàng nói như vậy, Hồng Phi giật mình sững sờ ở tại chỗ, ngập ngừng kêu: "Điện hạ." Thái tử kéo cổ tay nàng đến khiến nàng lảo đảo, quát: "Muội nổi điên làm gì, ta không cho phép."
Hắn bóp nàng thật là đau, nhưng nàng cũng bất chấp, tiếng bước chân càng ngày càng gần, nói không chừng ngay cả Hồng Phi cũng mệt mỏi, gấp ra một thân mồ hôi. Biết không thể đấu mạnh với thái tử, thanh âm hết sức bình tĩnh nói: "Bọn họ sẽ không làm gì ta, dù sao, ta cũng là chánh thê của người."
Thái tử đột nhiên giật mình đứng nguyên tại chỗ, con ngươi có một chút ánh sáng của hắn dần dần ảm đạm xuống, giống như ánh sao sắp biến mất. Nàng không kịp nghĩ nhiều, đẩy hắn ra sau: "Đi mau!" Hồng Phi thấy thế, một tay kéo Đức Tử, nói một tiếng: "Đắc tội." Một tay bắt được cổ tay giơ lên, bằng tốc độ nhanh nhất chạy về phía từ đường.
Nghe tiếng bước chân tiến gần, ở thời điểm mơ hồ có thể nhìn đến bóng người, nàng mới chạy về hướng ngược lại.






Trước mặt đột nhiên tuôn ra nhóm quân binh áo xám chặn đường lại. Thượng Quan Mạn không nhịn được lui về phía sau mấy bước, tiếng bước chân vang lên sau lưng, truy binh đã tới, vây nàng nước chảy không lọt.
Đứng đầu là nam tử cao lớn mặc áo giáo, kẹp nón an toàn nguội lạnh ở trong khuỷu tay, cũng là mắt sâu mũi cao, một đôi mắt màu cọ sắc bén như ưng nhìn chằm chằm nàng: "Chỉ một người này sao?" Chợt bật cười, cũng nhìn không ra tức giận: "Không nghĩ tới lại là một nữ nhân gây ra."
Thượng Quan Mạn không nhịn được căng thẳng thân thể. Nếu người trước mắt nổi trận lôi đình, nàng còn có biện pháp ứng đối, nhưng người này giấu tức giận của mình không lộ dấu vết, làm như cười