Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
, người tài giỏi như thế mới khó đối phó. Nàng không nhịn được nghĩ đến Hách Liên Du. Thái Tử Phi bất quá đánh nàng một bạt tai, chỉ một câu nhẹ nhàng của hắn, đổi lấy tai ương diệt môn củaThái Tử Phi, hắn thật đáng sợ.
Nhưng người trước mắt không hề giống người Hán, chẳng lẽ bố trí quân sự ở Hoàng Thành này sớm bị đổi đi lặng yên không một tiếng động. Nàng vẫn cho là cấm quân phản bội, vì vậy ngay cả Hồng Phi cũng không có phát hiện, thì ra cũng không phải vậy.
Bởi vì cách hắn quá gần, bản năng liền bỏ quên khoảng cách của bọn họ... Hắn có lòng dạ thâm trầm.
Nàng nhớ tới Nguyệt Dương đã có có thai, hình dạng này, chẳc khoảng ba tháng. Đế Cơ đã xuất giá, làm sao bị giam ở chỗ này. Tim Thượng Quan Mạn đập thình thịch, cơ hồ muốn nhảy ra, hết sức đè ép thanh âm hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, sao ngươi cũng ở nơi này?"
Nguyệt Dương khổ sở cười nói: "Không chỉ muội, trừ Chiêu Dương, tất cả Đế Cơ đều ở đây... Không biết người nào xuống tử lệnh, một tờ hưu thư đổi lấy tánh mạng Phò mã. Phu quân luôn luôn đối đãi muội rất tốt, không nghĩ tới chàng cũng nhẫn tâm như vậy..." Vừa nói đã lại rơi lệ.
Thì ra nàng cũng không biết điều khiển sau màn này là người nào. Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy xấu hổ bao la, bát ngát như biển xông tới. Nguyệt Dương đã có thai ba tháng, thân hình hơi có vẻ rồi. Nàng không hề ngồi co ro dưới đất giống người khác, vì để tránh cho đè ép thai nhi, liền quỳ trên đất, hai tay khoanh hộ ở trên bụng. Trong mắt Thượng Quan Mạn cảm thấy chát, cũng quỳ xuống, nhét váy áo mình vào dưới gối nàng.
Nguyệt Dương càng khóc dữ hơn, bụm mặt khóc hai vai kịch liệt run rẩy: "Tỷ tỷ, muội không biết là chuyện gì xảy ra, giống như tỉnh dậy đã đến địa ngục. Phụ hoàng bệnh nặng, lại không cho vào cung thăm hỏi, rồi một tờ hưu thư của phu quân ném muội tới nơi này..." Nàng khóc không thể ức chế: "Tỷ tỷ, muội không phải là nằm mơ chứ, ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Mọi người nghe nàng hỏi như vậy, không nhịn được cũng khóc thút thít.
Thượng Quan Mạn không nhịn được vịn bả vai phát run của nàng: "Ngươi đến nơi này lúc nào?"
"Hôm qua."
Không trách được cái gì nàng cũng không biết, mấy ngày trước Diệu Dương đã đến trong phủ. Tối nay gặp La cô, bà nhất định cũng biết chuyện như vậy, hắn thật hao tổn tâm cơ gạt nàng.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng xao động, tiếng cười hỗn loạn mà sảm tạp xấu bụng. Nguyệt Dương không nhịn được lui về phía sau co rụt thân thể, thấy Thượng Quan Mạn cau mày nhìn về ngoài cửa, liền đè sau gáy nàng xuống, nói thật nhỏ: "Tỷ tỷ người mới đến không biết, nơi này có một mãnh tướng quân có phần háo sắc, nhiều tỷ muội cũng... Trong mắt nàng đều là sợ hãi, chỉ nói: "Tóm lại đừng ngẩng đầu lên." Vừa nói mình cũng vội vàng cúi đầu, rúc ở đây không nhúc nhích.
Đối tướng sĩ bên ngoài mà nói, những Đế Cơ trong thâm cung như họ chính là vật thưởng tốt đẹp sau khi thắng trận, mã đối đãi với vật thưởng thì nào có nhân tính gì có thể nói. Thượng Quan Mạn hiểu rõ, cũng vội giấu mình.
Cửa "Két" một tiếng mở ra, một người cao lớn vượt qua trên nền gạch trong điện, chỉ nghe tiếng cười thô kệch mang theo men say: "Bản tướng tới xem một chút, tối nay là người nào đây..."
Mỗi khi hắn nói một câu, Thượng Quan Mạn rõ ràng có thể cảm thấy thân thể Nguyệt Dương run rẩy. Một đôi ủng da màu đen băn khoăn trong điện. Trong điện yên lặng như tờ, chỉ nghe tiếng bước chân hắn dạo bước vang ở trong điện, lại cảm giác hắn chạy một vòng trong điện, tựa như có phần thất vọng lật người đi tới đi lui ở cửa. Trong lòng chúng Đế Cơ đều buông lỏng, lại không ngờ hắn đột nhiên quay người lại, một tay nắm được một Đế Cơ ở trong đám người.
Thân thể Thượng Quan Mạn bỗng chốc cứng đờ, Đế Cơ bị chọn đang ở bên người, chẳng lẽ là... Quả thấy hai đầu gối Nguyệt Dương cách mặt đất, một khắc bị Mạnh thống lĩnh bắt được cằm, Nguyệt Dương đã tuyệt vọng khóc lên.
Mạnh thống lĩnh xem kỹ Nguyệt Dương một cái, cười ha ha: "Ta thật may mắn." Vừa nói liền bóp chặt eo Nguyệt Dương mang ra ngoài, Nguyệt Dương khóc không thành tiếng: "Không... Van cầu ngươi, ta đã có chồng, ta..."
Có cứu hay không.
Những người này tuy là thủ hạ của Hách Liên Du, nhưng cũng không nhận ra nàng, nếu nàng lỗ mãng xông ra... Nàng không nhịn được vuốt ve bụng. Tiếng la khóc của Nguyệt Dương đã càng ngày càng xa, người hầu sau lưng Mạnh thống lĩnh đang đóng cửa lại chuẩn bị lui ra... Nàng chợt bò người lên mở cửa. Người hầu kia không kịp đề phòng Thượng Quan Mạn lao ra như vậy, cả kinh tay run lên, khóa liền rơi xuống đất.
Thượng Quan Mạn lạnh lùng quát lớn: "Buông nàng ra!"
Liền một tiếng này, người hầu kia cả kinh không nhịn được lui về phía sau mấy bước. Bên trong viện vốn cực kỳ ồn ào, lần này bỗng chốc yên tĩnh lại. Đống lửa lẳng lặng đốt, ánh lửa bập bùng, phanh một tiếng thanh thúy, tất cả quân binh nhìn về nàng.
Mạnh thống lĩnh không nhịn được dừng chân nhìn nàng.
Thượng Quan Mạn khoác áo choàng gấm lông mềm đứng ở trong bóng đêm. Búi tóc đã loạn, tóc rơi xốc xếch ở trê