XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

ậy chỉ ôm chặt cánh tay. Hắn đang tựa vào cổ nàng, vóc người hắn thật sự cao hơn nàng rất nhiều, cũng làm cho nàng không chịu nổi. La cô cùng với nàng đưa Hách Liên Du lên trên giường. Trên người nàng đổ mồ hôi, cũng không lau, lại nhìn hắn mất hồn. Bởi vì người Cổ Hạ đều là mũi cao mắt sâu, mẫu thân là người Hán, vì vậy hình dáng rõ ràng không có khoa trương như người Hồ, kết hợp như vậy, khiến diện mạo hắn cực kỳ đẹp mắt. Nàng nâng đầu ngón tay lên lướt qua đường cong trên mặt hắn, làm như trả lời vấn đề vừa rồi của La cô, bên môi có nụ cười ôn nhu nhu hòa, nói thật nhỏ "Hắn sẽ không để cho ta uống." Không nhịn được khom người một cái, mãnh liệt nhớ tới La cô ở bên, trên má hơi đỏ lên, lại nghe nàng lại nói: "Làm phiền cô cô ở chỗ này coi chừng hắn, ta đi một chút sẽ về."
La cô ngẩn người, bên ngoài đều là tai mắt của Hách Liên Du. La cô còn chưa kịp hỏi nàng muốn đi đâu, nàng đã đến thư phòng mở ngăn ngầm ra, nhẹ nhàng ngắt một cái, chỉ nghe "Cạch" một tiếng, giá sách không tiếng động trượt ra. La cô không biết bên trong phòng này lại có mật thất, cả kinh trợn mắt hốc mồm, nàng quay mặt nói: "Cô cô, người nhớ lấy, nơi này có đường nối thẳng ra ngoài cung, nếu không nguyện sống ở chỗ này, liền xuất cung đi, sẽ tự có người tiếp ứng."
La cô ngơ ngác gật đầu một cái, nàng cúi đầu liền xuống bậc thang, giá sách kia không tiếng động trượt về vị trí cũ.
Cơ quan ngầm từ lâu đã sửa lại, dù hắn có tỉnh dậy, cũng phải mất chút thời gian tìm kiếm, cái nàng cần chính là thời gian.
Hồng Phi nhận được tin đã sớm chờ ở trong mật đạo, trước đó vì chuyện thái tử hai người đã lâu không gặp, vừa lên trước hắn liền giải thích: "Điện hạ, khi đó Thái Tử Điện hạ..." Nàng giơ tay lên ngăn cản hắn nói thêm, thái tử mang theo người, người đông thế mạnh, huống chi hắn cũng e ngại thân phận của thái tử, vì vậy bị kiềm chế cũng không có gì lạ. Nàng cũng chưa bao giờ muốn trách cứ hắn. Hồng Phi dẫn đường ở trước mặt: "Đường ngầm mặc dù có thể nối thẳng Nam Minh uyển, nhưng cách chỗ thái tử Điện hạ bị giam còn có đoạn khoảng cách, chờ đến đường cách chỗ này gần nhất rồi nghĩ biện pháp."
Thượng Quan Mạn gật đầu một cái: "Chúng ta đi Càn Khôn cung trước."
Tuy ngoài dự liệu của Hồng Phi, nhưng hắn cũng không có hỏi nhiều.
Đường vào buồng lò sưởi Càn Khôn cung thiết lập ở tường tây, có bình phong rồng bạc bay lên che lại, nghe ngóng thấy trong điện im ắng yên tĩnh, liền từ trong bình phong chuyển ra ngoài. Tào Đức đang bưng thuốc, chợt thấy nàng, cả kinh hai tay run lên, muỗng canh đụng phải chén, "Cạch" một tiếng, ngoài rèm liền có thanh âm lạnh lùng đề phòng truyền đến "Đã xảy ra chuyện gì?"
Tào Đức rốt cuộc là lão nhân trong cung, trong giây lát đã trấn định lại, uể oải nói: "Lão nô không cẩn thận làm rơi thuốc, có thể nấu chén khác không?." Người ngoài rèm nhẹ chê cười: "Dù sao cũng sắp chết rồi, uống thuốc hay không thì cũng thế thôi, hôm nay không có, chờ ngày mai đi."
Mặc dù câu vừa rồi không phải là lý do, Tào Đức vẫn tức giận hai tay phát run lên. Hắn cũng biết không thể ra tiếng, yên lặng quỳ xuống đất thi lễ với Thượng Quan Mạn, nàng dìu hắn đứng lên. Nhấc rèm vàng đen lên, liền thấy Hoàng đế, gần đất xa trời trên giường rồng như cây khô trước khi mục nát, gầy trơ cả xương, ý thức không rõ, đã ngửi thấy hơi thở gần chết.
Bất quá mới mấy ngày, bệnh tình đã nghiêm trọng như vậy sao?
Hồng Phi canh giữ ở ngoài rèm, lúc này còn có thể thấp giọng nói chuyện. Tào Đức gạt lệ nói: "Thân thể thánh thượng luôn luôn khỏe mạnh, tuy là bệnh không ngừng, bị chút kích thích, nhưng cũng chưa tới mức này. Mỗi ngày bọn họ đều đưa đồ ăn tới, nhưng Thánh thượng không chịu dùng. Thật ra thì lão nô cũng nghi ngờ..." Hắn đang nói, Thượng Quan Mạn đã lên trước, trong màn đều là mùi thuốc gay mũi xen lẫn mùi vị mục nát trên thân người già, trên mặt nàng lại bình tĩnh tự nhiên, chỉ nhẹ giọng kêu: "Phụ hoàng."
Trong cổ Hoàng đế hàm hồ có tiếng, mi mắt nhắm lại cuối cùng chậm rãi nâng lên, bắt được cổ tay của nàng. Ngón tay như cành khô ngắt vào trong xương cốt, cơ hồ muốn bẻ gãy. Khí lực lớn như vậy, giống như tận hết tất cả sức lực. Nàng biết ông đang thấy là ai, cô gái diễm lệ sáng rỡ, đã trở thành ma chướng cả đời của ông, thành tựu của ông cũng đã hủy hoại ông. Thượng Quan Mạn không có ý định suy đoán hôm nay ông là tâm tình phức tạp cỡ nào, bởi vì trên cánh tay đau vô cùng, nàng không dám giãy giụa, chỉ nói thật nhỏ: "Phụ hoàng, là hài nhi, Mạn nhi."
Giống như nhất thời mất khí lực, tay trên cánh tay của nàng cũng chậm rãi buông ra.
Nàng kéo váy lẳng lặng quỳ xuống, cúi đầu nói: "Hài nhi bất hiếu, tuy biết trước mắt không phải thời điểm nói cái này, nhưng kính xin phụ hoàng quyết định, xin phụ hoàng viết xuống di chiếu."
Tào Đức thật lấy làm kinh hãi, nhất thời gấp ra một thân mồ hôi, khuyên nhủ: "Điện hạ, bất kể Thánh thượng đối đãi người như thế nào, ông rốt cuộc vẫn là phụ hoàng của người, người có thể nào đối với ông như vậy."
Hoàng đế nằm ở trên giường, làm như nghe được, vừa tựa như không có nghe,