Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

" Có gió từ sau người rót vào bên trong phòng, thổi trúng vạt áo bay loạn. Thanh Thụy nghe hắn hồi lâu không nói gì, lấy can đảm ngẩng đầu lên, lại thấy Hách Liên Du cau mày ngắm nhìn bên cạnh. Bởi vì bóng đêm đen tối, nhìn không ra vẻ mặt, chỉ nghe hắn lãnh đạm nói: "Người đâu, đều chạy hết sao?"
Thanh Thụy lại cúi đầu: "Chỉ bắt được một nữ nhân... Thuộc hạ đã phái người đến chỗ Mạnh Thống lĩnh..."
Hách Liên Du bỗng nhiên biến sắc, "Sao lại đưa đến nơi đó?" Cong tay buông lỏng cổ áo một chút: "Ta đi một chuyến." Thanh Thụy ngạc nhiên: "Điện hạ, Vương Phi sắp đến."
Hách Liên Du vội vàng xuống bậc thang: "Không phải còn có mấy canh giờ à, gọi bọn Đỗ Minh đến đó chờ trước đi."
Thanh Thụy theo phía sau khuyên nhủ: "Thuộc hạ đã phái người đến chỗ Mạnh Thống lĩnh rồi. Nếu Vương Phi không thấy Điện hạ nghênh đón chỉ sợ sẽ vạ đến cá dưới ao (ý chỉ vạ lây kẻ dưới), đến lúc đó chuyện phu nhân sợ là càng không dễ giải thích."
Hách Liên Du chỉ mặt lạnh chạy về phía đông: "Nàng làm sao biết được sự việc bên trong."
Đống lửa đốt không khí boong boong vang dội, tất cả quân tốt trong viện trợn mắt nhìn chằm chằm hai người. Mạnh thống lĩnh đột nhiên cười lên ha hả, "Nàng này thật can đảm. "Lời nói còn chưa rơi xuống đất, một cước liền đạp tới bụng nàng.
Nàng bỗng nhiên trắng mặt, dưới tình thế cấp bách nghiêng người. Đáy giày lạnh lẽo đạp ngay giữa đầu vai, người học võ khí lực mạnh cỡ nào, chỉ cảm thấy như vật nặng hung hăng đánh tới. Trong đầu nháy mắt trống không, thẳng tắp liền dập đầu đến cửa "Phanh" một tiếng ngã trên đất, nàng đau đến mặt trắng như tờ giấy, cả thân thể đều co rút. Mạnh thống lĩnh đang muốn tiến lên bổ thêm một cước, lính truyền tin vội vàng tiến lên, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ mấy tiếng, mặt Mạnh Thống lĩnh liền trắng xanh đi.
Thượng Quan Mạn chống cánh tay muốn đứng dậy, lại cảm giác trong bụng bỗng chốc đau xót. Nàng hoảng sợ trừng lớn mắt, đôi tay kịch liệt run rẩy, gắt gao nắm chặt váy áo, quả có chất lỏng từ giữa hai chân chảy ra, trong mắt nàng tự nhiên rỉ ra lệ, thất kinh như đứa trẻ, vẫn kêu: "Ngũ lang, làm sao bây giờ."
Mạnh Thống lĩnh thấy bộ dáng này của nàng cũng luống cuống. Cửa viện xôn xao, sau một khắc liền thấy Hách Liên Du sải bước xông tới, xẹt về phía này. Mạnh Thống lĩnh nhất thời mồ hôi lạnh toàn thân, miễn cưỡng cười hành lễ. Nhưng hắn lại tựa như không nhìn thấy hắn ta, chỉ nhìn chằm chằm Thượng Quan Mạn, thẳng tắp đi tới, thanh âm của hắn làm như nặn ra từ răng: "Mạn nhi."
Thượng Quan Mạn nằm ở trên đất hoảng hốt cười một tiếng. Mắt thấy vết máu phía dưới nàng, chỉ cảm thấy nháy mắt núi lở đất mòn, sợ hãi làm như mất đi toàn bộ thế giới. Hai tay hắn hung hăng cầm đầu vai nhỏ yếu của nàng, trong mắt tựa như phun ra lửa, làm như mãnh thú tùy thời xé rách nàng. Người trong viện kinh hãi theo dõi hắn, hắn giận đến cắn răng nghiến lợi: "Nàng có từng cân nhắc hài nhi trong bụng nàng không, Thượng Quan Mạn, nàng đang trả thù ta sao?"
Nàng vô lực che bụng, sắc mặt tái nhợt xám như tro. Trong tròng mắt như nước mùa thu còn sót lại một nụ cười, từng giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt, nóng bỏng rơi vào trên ngón tay hắn. Nàng giơ tay lên như muốn phủ tóc mai đen đặc của hắn, lẩm bẩm nói: "Thiếp làm sao chịu..." Tay dừng đến giữa không trung liền vô lực rũ xuống, cuối cùng té xỉu ở trong ngực hắn. Chính là một câu kia, trong nháy mắt hòa tan nguội lạnh trong trái tim hắn vô ảnh vô tung, chỉ còn lại sợ hãi vô ngần, cánh tay hắn nắm chặt lại chặt, gầm nhẹ như con thú thống khổ: "Còn không đi truyền ngự y!"
Áo trắng hơn tuyết.
Có gió thổi qua, tay áo của nữ tử áo trắng chỉnh tề đứng hầu hai bên xe ngựa bay múa như bướm, thảm gấm đỏ lăn qua bậc thềm ngọc, nối thẳng đến cửa chính phủ Hách Liên. Tôi tớ tới tiếp đón đều quỳ hai bên thảm, khắp mọi nơi cực yên lặng, chỉ nghe pháo trúc vang dội bang bang, đinh tai nhức óc, ngói mái hiên cũng bị chấn vang dội khanh khách.
Đỗ Minh quỳ một gối xuống ở phía trước không nhịn được nuốt nước miếng.
Màn xe cuối cùng được một cô gái áo trắng vén lên, lưu loát nhảy xuống xe, thả ghế ngựa, mới thấy một người phụ nữ mặc áo tơ màu lam thêu hoa văn phượng màu vàng đỡ nử tử áo trắng xuống xe. Váy áo không tiếng động lướt qua thảm gấm. Trâm vàng trâm ngọc trên đầu người phụ nữ run rẩy, xẹt qua mi tâm trắng trẻo, chiếu dung nhan tuyệt mỹ.
Đỗ Minh cúi đầu cao giọng hô: "Đỗ Minh mang theo mọi người ra mắt Vương Phi, Vương Phi phúc thọ như trời." 
Tô Lưu Cẩn đảo mắt phượng qua đoàn người, thanh âm nàng cực kỳ ôn nhu dễ nghe, tiếng chất vấn cũng cảm thấy như gió xuân quất vào mặt: "Thanh nhi đâu?"
Trên trán Đỗ Minh thình thịch đổ mồ hôi: "Bẩm Vương Phi, Điện hạ bởi vì có công vụ quấn người, không thể đến kịp, Điện hạ phân phó hạ thần ở đây chờ đợi. Mời Vương Phi vào chủ viện nghỉ ngơi chốc lát, sau đó Điện hạ liền đến."
Mỉm cười ở khóe môi Tô Lưu Cẩn chím xuống, chợt lại mỉm cười: "Vậy liền đi nghỉ ngơi trước."
Đỗ Minh vụng trộm thở phào nhẹ nhõm, vội cúi đầu nghiêng người: "Vương Phi mời."
Xanh lạnh đỏ s


XtGem Forum catalog