Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.
uy, mơ hồ làm như làm một cơn ác mộng, toàn thân cả kinh chảy mồ hôi ròng ròng, nàng kinh hãi vươn tay: "Con..." Có người nắm tay nàng trong lòng bàn tay thật chặt, lòng bàn tay kia ấm áp dày rộng, thanh âm ôn nhu cũng vang ở bên tai: "Con không sao, nàng cứ tĩnh dưỡng cho tốt."
Lòng của nàng cuối cùng trầm trầm rơi xuống, cửa như có xao động, làm cho con người cảm thấy đau đớn mờ mờ ảo ảo. Hách Liên Du muốn đứng dậy, nàng đột nhiên nắm chặt ống tay áo của hắn, nhắm mắt rơi lệ, yếu ớt nói một tiếng: "Nguyệt Dương..."
Hắn vẫn nắm tay của nàng, mặt tựa như đang nghe thuộc hạ bẩm báo thật nhỏ. Lông mi dài của nàng rung động, mấy chữ "Vương Phi" "Không vui" "Xin Điện hạ đi trước" mơ hồ truyền vào trong tai. Nàng càng nắm chặt, tay áo gấm màu lam đậm, tôn ngón tay trắng nõn dị thường của nàng lên, chỉ cảm thấy khớp xương nắm lại cũng mơ hồ phiếm màu xanh lam. Hắn thở dài, cũng không đáp nàng, chỉ nói: "Mạn nhi, ta sẽ trở lại sau."
Nàng cố chấp bắt được không thả, hắn cuối cùng dứt khoát, đẩy tay nàng ra. Nàng tựa như dùng toàn lực, bị hắn đẩy ra, đốt ngón tay cứng ngắc. Hắn vội vã nắm lấy đầu ngón tay của nàng: "Ta đã bảo La ma ma chăm sóc nàng, nàng tĩnh dưỡng thật tốt đi." Vội vàng đi.
Xuống bậc thang, chuyển qua hành lang chín khúc. Hách Liên Du đột nhiên nhớ tới, "Chuyện Thượng Quan Uyên sao rồi?"
Thanh Thụy nói: "Cửa thành đã đóng, cũng đã phái tất cả người đi lục soát, mấy ngày nữa sẽ có kết quả."
Hách Liên Du lạnh lùng quay mặt: "Hắn lại còn có thể chạy, nếu bắt được chém ngay tại chỗ, không cần thông bẩm trước."
Thanh Thụy nói: "Vâng"
Sáng sớm ánh sáng vừa đúng, ánh nắng xuyên thấu không khí mỏng manh rơi vào, chỉ cảm thấy cả phủ đệ đều bị vây trong mây mù. Hách Liên Du đến chủ viện, Tô Lưu Cẩn đổi một bộ áo trắng cầm cành mai tinh xảo và cây kéo. Hắn đứng dưới cây mai lên tiếng gọi: "Mẫu thân." Tô Lưu Cẩn dưới những tàng hoa xoay mắt nhìn, vội vàng để xuống cây kéo nghênh đón, nụ cười ôn nhu: "Thanh nhi."
Thị nữ áo trắng nấu trà bưng lên, mẹ con hai người cặp tay vào nhà, ngồi cạnh cửa sổ uống trà. Ánh nắng dựa theo ly sứ nhỏ, ánh sáng bàng bạc như cánh bướm chiếu trên bàn nhỏ bằng gỗ lê. Tô Lưu Cẩn cười than nhẹ: "Cuộc sống thế này, không biết đã chờ bao lâu rồi."
khóe môi Hách Liên Du cũng nở nụ cười, cũng không nói gì.
Tô Lưu Cẩn nói nhỏ: "Chuyện đáp ứng mẫu thân không có quên chứ."
Trước mắt Hách Liên Du đột nhiên thoáng qua hình ảnh Thượng Quan Mạn gắt gao bắt lấy tay áo hắn, giọt lệ lớn lăn xuống từ trên mặt tái nhợt của nàng... Tô Lưu Cẩn nghi ngờ nói, "Thanh nhi." Hắn mới gật đầu: "Dạ, nhóm Đế Cơ đều đã tụ tại phế điện, chờ mẫu thân xử trí."
Tô Lưu Cẩn như có điều suy nghĩ nhấp một ngụm trà, trầm ngâm chút mới mở miệng: "Người của Hà gia tạm thời không nói, nghe nói bên cạnh con còn giữ lại một..." Hách Liên Du đã giận tái mặt "Người nào nói vậy trước mặt mẫu thân?." Tô Lưu Cẩn cười nói: "Ta cũng không phản đối, nếu con thích, vui đùa một chút có gì không thể, có thể có một chút nhưng không được cho là thật." Bà nhìn thần sắc con trai mình từ từ lạnh đi, chỉ cúi đầu uống trà. Trong phòng thật trầm tĩnh, cánh hoa trong ly trà lăn lộn thấm hương, nhàn nhạt chiếu dung nhan xinh đẹp như cô gái trẻ của bà. Thanh âm bà nhẹ vô cùng, làm như từ đàng xa truyền qua "Thanh nhi, năm con sáu tuổi vì cứu ta con bắn phụ vương của con bị thương, còn nói với sẽ làm Thượng Quan Hạo trả lại gấp mười lần, con nhớ chứ?"
Thanh âm hắn cực nhỏ: "Nhi thần nhớ."
"Năm mười hai tuổi, phụ vương của con thiếu chút nữa thiêu chết con, là ta khổ khổ cầu khẩn mới cứu con xuống, hôm nay vết thương trên lưng cũng không tản đi. Lúc con thoi thóp, lại trịnh trọng nói cho ta biết, một ngày nào đó, con sẽ làm mọi người Cổ Hạ cúi đầu xưng thần với con, con nhớ chứ?"
"Nhi thần nhớ."
"Vậy mà," Tô Lưu Cẩn nói: "Con mới vừa vặn đi một bước, liền bị một nữ nhân ngăn trở sao?" Môi nàng mỉm cười nói tiếp: "Huống chi còn là nữ nhi của Thượng Quan Hạo."
Hách Liên Du không nhịn được để ly trà xuống, cau mày kêu một tiếng: "Mẫu thân."
Cảm xúc trong mắt Tô Lưu Cẩn dào dạt: "Nếu nàng sinh đứa bé kia ra, thì sẽ là khôi phục ngai vàng, Thanh nhi, đây là trả thù, con có thể nào bỏ mặc!"
Hách Liên Du đứng dậy, chắp tay đứng ở dưới cửa, ánh sáng nhàn nhạt ngoài cửa sổ chiếu vào trên mặt hắn, hình dáng hắn càng có vẻ như đá tạc. Hắn nhìn ngoài cửa sổ, môi mỏng phát ra giọng không cho phản bác: "Mẫu thân, con chỉ cần nàng."
Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn luôn hiểu chuyện săn sóc, chưa bao giờ không vâng lời bà. Tô Lưu Cẩn chỉ cảm thấy đau lòng như bảo bối của mình bị người đoạt đi. Bà khó có thể tin, cau mày trách cứ: "Thanh nhi!"
Trên mặt Tô Lưu Cẩn không có sóng, trong mắt lại là sóng biển xô bờ. Từ trước đến giờ hắn biết bà, vô luận tâm tình kích động cỡ nào cũng không chịu thể hiện, lộ ra cử động lúng túng, phản ứng như thế là nảy ra lúc kinh sợ. Hắn hơi mềm giọng nói: "Nếu mẫu thân động đến mẹ con họ, nhi tử cũng khó sống ở