Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

iếc mắt cười: "Mẫu thân ở trong mắt hài nhi, vẫn luôn là đẹp mắt nhất, ở trong mắt phụ hoàng tất nhiên cũng thế."
Giọng nói non nớt của con trai, từng câu đánh vào đáy lòng, làm như luồng ánh mặt trời đầu tiên tỏa ra lúc sáng sớm, khiến cho nàng bỗng nhiên ấm áp, rồi lại cười khổ, hmm, nàng lại không cẩn thận bị con mình an ủi. Không nhịn được siết chặt tay nhỏ bé của nó, cúi đầu mỉm cười với nó.
Hách Liên Du đã đến trước mặt, trong ánh mắt chỉ thấy hoa văn phức tạp trên áo mũ, bên hông có một miếng ngọc cổ trắng muốt rạng rỡ phát sáng rũ xuống. Quân tử như ngọc, chính là như vậy, nàng không nhịn được ngẩng mặt, dưới ánh mặt trời không nhìn ra vẻ mặt của hắn, loáng thoáng khó nhìn rõ nụ cười nhàn nhạt hiện ra trên môi hắn. Ánh mắt của hắn rơi vào trên mặt nàng, luôn nhớ thâm tình, bị ánh mắt như nhìn trân bảo thế gian này nhìn, trên má nàng nóng bỏng, tim đập như trống, trong lòng bỗng dưng va chạm. 
Hắn tự nhiên dắt tay của nàng, nàng hơi có kháng cự, lại bị hắn nắm thật chặt. Ba người cùng nhau bước qua thảm đỏ, quần thần im lặng quỳ xuống đất cúi đầu, áo tuôn rơi có tiếng, chỉnh tề hấp dẫn, lễ lớn như vậy... Nàng dừng lại, sau một khắc đã bị hắn mạnh mẽ lôi kéo xuyên qua chúng thần, ánh nắng mãnh liệt thẳng tắp phủ xuống, rơi vào trên mũ quan của chúng thần đang run rẩy, dâng lên tia sáng trắng chói mắt, cũng khúc xạ ở đáy mắt, đâm vào không mở mắt được, chỉ cảm thấy lòng bàn tay của hắn thon dài có lực, cầm thật chặt, giống như sinh ra ảo giác vĩnh viễn trong cuộc đời này.
Nội thị nâng bậc thang gỗ tới, Hách Liên Du muốn mang nàng lên kiệu loan, có gió thổi qua mặt, trong đầu nàng thanh tỉnh, đột nhiên nhớ tới Thượng Quan Uyên và Hàn Ngọc Sanh, bỗng nhiên quay đầu. Khắp mọi nơi đầy người, chỉ thấy bên cạnh xe ngựa thưa thớt vài thân ảnh, người đi theo đoàn xe mà đến quỳ đầy đất, chỉ hai người bị cấm quân ngăn lại, cách biển người nhìn sang nơi này. Cách quá xa, nàng không nhìn rõ vẻ mặt của hai người, vừa muốn quay lại, đã bị Hách Liên Du kéo vào bên trong xe loan.



Loáng thoáng như ở trong mộng, Hải Đường trong ngày xuân nở hừng hực khí thế, chập chờn sáng chói như mây ở đầu cành, gió thổi qua, màu đỏ bay loạn như mưa, hoa thơm rơi xuống người thiếu niên áo trắng dưới tàn cây. Thiếu niên kia nghiêng đầu dùng đầu ngón tay trắng muốt bóp cánh hoa mềm mại ở đầu vai, nổi bật lên màu da như ngọc, dung nhan xinh đẹp, ánh mắt làm như thấy nàng, ngẩng đầu tươi sáng cười một tiếng với nàng.
Nàng chỉ là một tiểu nữ tử tuổi dậy thì, nháy mắt chỉ thấy trái tim như trống đánh, tâm tư của thiếu nữ đều đọng lại trên mặt mày vui vẻ của hắn.
Sư phụ vỗ đầu vai thiếu nữ vuốt râu mà cười: "Cẩn Nhi, tới bái kiến bát sư huynh đi."
Nàng khéo léo chỉnh đốn vạt áo làm lễ: "Bát sư huynh."
Thanh âm thiếu niên trong trẻo như suối, cười như gió xuân: "Không cần đa lễ, gọi ta Bát ca là được."
Nam nhân đa dạng phong phú, mỗi ngày tìm hoan trong rèm phù dung, roi da móc sắt sập gụ, ngay cả lúc có thai hắn cũng chưa từng tha nàng... Nàng bị tra tấn như vậy thì người nọ lại đang ở hậu cung 3000 người, có được thiên hạ. Là Thượng Quan Hạo, một tay đẩy nàng vào trong điạ ngục vĩnh viễn có không mặt trời này.
Nàng thật là cực hận hắn.
Tin tức Tiền Tần truyền đến, nàng cơ hồ mừng muốn khóc. Nhưng ở bên cạnh nam nhân kia mấy chục năm, nàng học được thu lại tâm tình của mình, không vui không giận, lạnh lùng liếc xéo, giống như đã lâu, cũng quen, vài chục năm nay đã được như nguyện, chuyện vui lớn như vậy trước mặt, nàng cũng chảy không ra một giọt lệ.
Mấy chục năm sau lại gặp nhau, nàng hồng nhan vẫn như cũ, hắn lại kéo dài hơi tàn trên long sàng. Thiếu niên áo trắng dưới cây hải đường đó, trong khoảnh khắc tan thành mây khói. Nàng cũng không biết vui hay buồn.
Nàng chỉ lãnh đạm mỉm cười: "Là ta."
Hắn dùng hết hơi sức nắm vạt áo của nàng, nàng căm ghét né tránh. Hắn làm như hồi quang phản chiếu, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng: "Trong tất cả nữ nhi, Mạn nhi cực kỳ giống nàng, vì vậy ta yêu thương nàng ta hết mực. Lưu Cẩn, ta vẫn muốn bồi thường nàng."
Bồi thường?
Nàng lạnh lùng cười ở đáy lòng, bình tĩnh nói ra: "Giống ta nhất? Giống hơn nữa thì trên người nàng ta cũng chảy máu người khác, nói là bồi thường, chẳng qua cũng chỉ là lấp đầy áy náy trong lòng ngươi thôi."
Tròng mắt khô khốc ảm đạm của hắn bỗng nhiên trợn to, trên ngón tay khô gầy nổi lên gân xanh, hắn cơ hồ là cầu xin: "Bỏ qua cho con cái của ta, là ta có lỗi với nàng, bọn họ vô tội, nàng tội gì trút hận đến trên người bọn họ!"
Tức giận trong lòng nàng đột nhiên phóng lên chín tầng trời, giận quá thành cười: "Vô tội, ngươi nói bọn họ vô tội, vậy hài nhi trong bụng ta không vô tội à. Vì hôm nay, Thanh nhi của ta mười mấy tuổi đã đi xa đất khách quê người thì không vô tội?" Nàng cuối cùng tìm được oán hận đầy ngập kia: "Thượng Quan Hạo, ta đã từng nói, ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu, cũng muốn con cái của ngươi nếm thử tư vị bị người vứt bỏ vũ nhục là như thế nào!"
Tánh m


Polly po-cket