Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.
u trở nên ồn ã, cô vẫn chưa hiểu chuyện gì thì thấy trái bóng rổ đang bay thẳng về phía mình, một bóng người bỗng lao tới chắn ngay trước mặt cô, Khinh Văn chỉ cảm thấy một trận gió thổi qua tung bay mái tóc.
Phạm Như Sênh ngoắc nhẹ ngón tay, trái bóng dường như biết nghe lời và ngay lập tức bị anh ôm trọn, ở cự ly gần, cô thấy anh hơi nhíu mày và khuôn mặt nghiêng nghiêng ướt đẫm mồ hôi đó hiện rõ vẻ nhợt nhạt.
-“Oa, đẹp trai quá! Phạm Như Sênh trong truyền thuyết quả là không ngoa!”, cô gái ngồi ở ghế sau reo lên đầy hưng phấn: “Sinh viên tài năng lại giỏi thể thao! Hồi cấp ba mình luôn mong có một anh bạn trai như vậy!”.
-“Để kiếp sau em nhé!”, một giọng nói mỉa mai: “Người ta đã có người thương rồi, lúc nãy không thấy anh hùng cứu mỹ nhân hả?”.
Tô Nghệ liếc nhìn “mỹ nhân” vừa được vị anh hùng nọ cứu một cách đầy ẩn ý.
Cô đang chìm đắm trong suy tư, ngoại trừ tiếng động khi trái bóng rơi xuống và tiếng trái tim nhảy nhót thì không khí dường như đặc quánh lại, tất cả đều ngưng đọng.
Tô Nghệ lay lay Khinh Văn, hỏi: “Có thật là giữa cậu và Phạm Như Sênh không có tiến triển gì không? Mình bắt đầu nghi ngờ rồi đấy nhé!”.
-“Nghi ngờ cái gì?”. Vẻ mặt cô vẫn điềm nhiên như không.
-“Đừng nói với tớ là, Phạm Như Sênh lúc nãy làm gì cậu không nhìn thấy đấy?”.
-“Điều đó chẳng nói lên gì cả!”.
-“Không nói lên điều gì?”. Tô Nghệ nói: “Dựa vào tính cách của Phạm Như Sênh mà nói thì hắn ta không dễ dàng đỡ bóng thay cho người khác đâu, mình dám khẳng định, hắn ta không hề dửng dưng với cậu!”.
Khinh Văn lắc đầu, nói: “Có những lúc thực sự là không thể hiểu được anh ấy, trái tim của anh thật mịt mờ, cứ như là đang ngắm hoa trong sương vậy, chẳng có cái gì là rõ ràng, điều đó khiến cho trái tim mình cũng trôi nổi theo thái độ không rõ ràng của anh ấy!”.
-“Thế sao cậu không mạnh dạn đi hỏi thẳng hắn ta, rốt cuộc thì đó là thái độ gì?”.
Hỏi ư? Khinh Văn vẫn lắc đầu.
Có rất nhiều việc không thể nghĩ đến quá nhiều, không thể hỏi quá nhiều vì sợ rằng sẽ làm tổn thương đến người khác.
Đột nhiên, sự ồn ào náo nhiệt trong nhà thi đấu bỗng lắng xuống.
Phạm Như Sênh đang dẫn bóng, tiếng trái bóng đập xuống sàn gỗ tựa như tiếng nhảy nhót của trái tim, ai ai cũng nín thở chờ đợi.
Tỉ số hiện tại Học viện Y học đang dẫn trước mười điểm, ai cũng biết rằng đội trưởng đội bóng của Học viện Ngoại ngữ là một người vô cùng hiếu thắng, hoàn toàn đối lập với sự bình thản của Như Sênh, vẻ mặt của anh ta khi đối diện với người khác càng làm cho người ta liên tưởng đến loài mãnh thú đang khát máu.
Như Sênh đột nhiên hạ thấp trọng tâm cơ thể, tốc độ dẫn bóng nhanh hơn rõ rệt, khi trọng tâm di chuyển của đối phương nghiêng sang bên trái thì anh đột nhiên quay ngoắt lại, tiếp tục dẫn bóng và tung bóng vào rổ từ bên phải. Tốc độ nhanh, động tác liền mạch không có lấy nửa giây ngập ngừng do dự.
Trong ánh mắt kinh ngạc, tán thưởng và ngưỡng mộ của mọi người, Phạm Như Sênh đã phá vỡ tuyến phòng thủ của đối phương, trái bóng trong tay đã tiếp cận gần khu vực bảng rổ.
Trong lúc tất cả mọi người đều cho rằng Phạm Như Sênh sắp giành được chiến thắng thì bên tai anh bỗng vang lên tiếng thở hồng hộc của loài mãnh thú. Đội trưởng đối phương sắp bại trận nắm chặt lấy cổ tay trái của anh rồi dùng hết sức bình sinh húc tới…
Tất cả im phăng phắc, rồi tiếng thở, tiếng la ó vang lên khắp nhà thi đấu.
Màn va chạm cực mạnh khiến Phạm Như Sênh ngã lăn mấy vòng trên sàn đấu, trước mắt tối sầm, điều làm anh lấy lại tri giác là cơn đau buốt óc từ cổ tay trái truyền tới.
Bên tai vang lên những âm thanh hỗn loạn, đồng đội đang quan tâm lo lắng cho anh.
Nhà thi đấu đang sôi sục.
Thật ồn ã!.
Trong mông lung, ánh mắt Như Sênh bắt gặp một hình bóng mơ hồ đã quỳ xuống trước mặt anh từ khi nào, tiếp đó từng giọt, từng giọt nước rớt xuống trán anh, Như Sênh chau mày, trước khi mất đi ý thức, anh thì thào: Tống Khinh Văn, đừng khóc!
Tuy đã băng trên tay một lớp băng khá dày và bác sĩ còn tiêm thêm một mũi thuốc tê nhưng cơn đau nhức vẫn làm phiền Như Sênh.
Khám tay cho anh lần này vẫn là vị bác sĩ hôm trước, bác sĩ nói: Về cơ bản tay Như Sênh hồi phục rất tốt, có lẽ vì học y nên anh biết cách chăm sóc tay mình, chỉ là lần này vận động quá mạnh khiến cho vết thương tái phát.
Đương nhiên, ông cũng không quên bồi thêm một câu: “Chú nghe con gái nói, là do Phạm Như Sênh anh hùng cứu mỹ nhân nên tay mới bị thương đúng không?”.
Tin tức từ cô con gái của bác sĩ thật là nhanh nhạy.
Khinh Văn nghĩ thầm trong lòng, nhân lúc bác sĩ tiêm cho Như Sênh, cô sẽ ra ngoài mua cho anh chút thức ăn đêm, ban đầu cũng có nhiều người đến giúp đỡ, nhưng sau khi biết vết thương của Như Sênh không đáng ngại lắm họ không hẹn mà ngấm ngầm rút lui, đến Tô Nghệ cũng chỉ đứng ở ngoài cửa không vào, cô nói mình rất ghét mùi của bệnh viện.
Khi cô quay lại, cửa phòng bệnh khép hờ, bên trong vọng ra giọng con gái ngọt ngào: “Bị thương rồi mà còn chơi bóng, cậu không cần cánh tay mình nữa hay sao?”.
-“Thì có ai nghĩ lại