Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.
nhà hàng, lúc đó cô sẽ kìm chế bản thân, âm thầm đem lòng yêu mến chôn chặt tận đáy lòng cho đến khi nào có thể quên đi.
Nhưng bây giờ thì sao? Nếu như có thể, cô sẽ làm như thể không nhìn thấy anh. Thế nhưng…
Cô chẳng việc gì phải sợ anh!
Anh ấy chẳng qua không thích mình thôi, vậy thì tại sao cô phải căng thẳng? Cô có thể mà, bỏ qua sự căng thẳng trong lòng, sau đó tự nhiên bước tới, chào anh một câu rồi đi, điều đó có gì là khó khăn nhỉ?
Trong lòng Khinh Văn quyết định, cô cúi đầu bước lên phía trước, nhưng mỗi bước chân dần tới là tim cô lại càng nhảy nhót không ngừng, con tim hoang mang đến độ cô không thể khống chế được bản thân mình.
Cô có cố gắng hơn nữa cũng chẳng thể xua tan sự tồn tại của anh đối với cô. Anh quá sắc sảo, rạng rỡ và chói lóa như tia lửa phát ra khi mũi khoan đâm vào tảng đá cứng, khiến cho ánh mắt của những người xung quanh đều nhức nhối.
Phạm Như Sênh đứng yên tại chỗ, mắt dõi theo hình bóng cô đang tiến về phía mình.
Đúng là cô ấy gầy hơn rất nhiều so với lần đầu gặp gỡ, gầy đến nỗi dường như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn đi. Phạm Như Sênh, thực ra mày cũng chú ý đến sự tồn tại của cô ấy đúng không? Khi những bạn cùng phòng đều bàn luận về cô em khóa dưới mới vào xinh đẹp như thế nào, chẳng phải mày cũng tranh thủ những lúc rảnh rỗi trong công việc ngấm ngầm liếc qua rồi phải thừa nhận cô ấy quả thực rất xinh đẹp đó sao. Nếu không sao mày lại có thể phát hiện ra cô ấy thực sự gầy đi?
Anh đang ở trước mặt rồi!
Cô có thể mà…Khinh Văn tiếp tục bước tới, rõ ràng tuyết đang rơi nhưng lòng bàn tay cô lại toát mồ hôi. Khi chỉ còn cách anh vài chục centimet, cô bỗng dừng lại.
Không thể! Cô không thể làm được!
Chẳng qua đơn giản chỉ là một lời chào nhưng cô cũng không làm được!
Ý nghĩ nhu nhược bắt đầu nảy mầm trong trái tim cô, bước chân như phản lại ý chí, cô quay mình bỏ chạy, dù một khắc cô cũng không dám dừng chân, cô biết mình như thế này sẽ khiến người khác cười chê, nhưng cô không đủ dũng khí để một lần nữa nhìn nụ cười châm biếm lạnh lùng của anh.
Cười nhạo, anh nhất định sẽ cười nhạo cô ư?
Tống Khinh Văn, đến theo đuổi người ta mày cũng làm rồi, bây giờ còn xấu hổ gì nữa!
Phạm Như Sênh sải bước chạy theo, như một phản xạ có điều kiện vậy.
Phạm Như Sênh bắt kịp cô rất dễ dàng, anh nắm chặt cổ tay cô kéo lại, bắt cô phải dừng bước.
Khinh Văn thở dốc ngẩng đầu nhìn anh, mái tóc bay trong gió, sắc mặt so với khi trước còn có vẻ tái nhợt hơn.
Phạm Như Sênh chột dạ, anh không biết tại sao mình lại đuổi theo cô, bản năng mách bảo anh rằng: Đừng để cô chạy đi như vậy. Nhưng khi đã giữ được cô lại, nhìn vào đôi mắt đầy kinh ngạc của cô, anh lại hoàn toàn không biết mình muốn làm gì. Đây là thứ cảm giác mà từ trước tới giờ anh chưa bao giờ trải qua, tất cả mọi việc trước nay đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, nhưng sự việc đột ngột ngày hôm nay cũng giống như cô đều nằm ngoài tầm tay của anh, bất chợt xuất hiện rồi khuấy động thế giới vốn như hồ nước tĩnh lặng của anh. Im lặng một lúc lâu, anh mới bật ra được một câu: “…Tống Khinh Văn, em đừng chạy!”.
Ngay cả lúc bối rối, anh cũng hùng hổ như thế.
Khinh Văn đương nhiên không biết trong lòng anh đang nghĩ gì? Cô chỉ có thể thở hổn hển nhìn anh, đầu óc còn trống rỗng hơn cả anh, trong thâm tâm nghĩ không biết anh đuổi theo làm gì? Tại sao lại bảo cô đừng chạy, không phải là cô không chạy nữa rồi sao? Nhưng anh lại chẳng nói gì…
Kỳ thực, trong trường có xích đu thì cũng chẳng có gì lạ, trên hai chiếc xích đu, mỗi cái có một người ngồi cũng chẳng có gì lạ, điều kỳ lạ chính là tại sao lại là Phạm Như Sênh và Tống Khinh Văn ngồi trên xích đu trong vườn trường.
Bây giờ không phải là giờ tan học, không có nhiều người đi qua đây, nhưng những người đi ngang qua đều sửng sốt nhìn họ, ánh mắt pha lẫn sự khó hiểu, ngưỡng mộ ngạc nhiên.
Lần này, Khinh Văn chẳng hề để ý đến cái nhìn của những người khác, cô mở to mắt len lén nhìn anh, cố gắng ghi lại vẻ mặt nghiêng nghiêng đầy kiên nghị của anh, anh thực sự là một thanh niên rất điển trai, đến nhìn nghiêng cũng hoàn mỹ vô cùng, trên gương mặt anh dường như lúc nào cũng có vẻ chín chắn và thận trọng.
Sau này, ai được làm bạn gái anh, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc!
Khinh Văn hơi thất vọng bởi vì cô vẫn còn rất thích anh, làm sao có thể quên được? Nhưng từ đầu tới cuối, cái giấc mộng mà cô thêu dệt cũng giống như một màn hài kịch do cô độc diễn; từ đầu tới cuối, đến là khách mời anh cũng rất miễn cưỡng, đến khi mộng tỉnh, tất cả những gì cô đạt được chỉ là một vết thương không thể chữa lành. Cho dù anh chẳng làm gì, nhưng vẫn trồng thứ gì đó vào nơi sâu nhất trong lòng cô. Muốn một lần nhổ sạch sẽ rất khó khăn, cho nên cô chỉ có thể chọn lựa cách để vết thương dần dần kín miệng.
Ánh mắt cô quay trở lại đầu gối mình, cô im lặng thở một hơi dài rồi đung đưa chiếc xích đu.
Ngẩng đầu nhìn lên, những bông hoa tuyết li ti vẫn bay lả tả, cô không nói gì, đây là lần đầu tiên anh chủ động tìm cô, cho dù đó đã là một k