Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
ết cục không tránh khỏi, cô vẫn mong rằng có thể đưa tiễn mối tình đầu của mình trong màn hoa tuyết.
Im lặng rất lâu, cô biết anh rất ít nói, nhưng biểu hiện của anh có vẻ rất nặng nề, có phải đã xảy ra việc gì chăng?
Chiếc xích đu đung đưa, chiếc trục cũ phát ra âm thanh “kèn kẹt”, vang lên trong vườn trường yên tĩnh nên càng trở nên rõ rệt.
Anh dường như đã lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn cô hồi lâu rồi quyết định mở lời: “Hãy cho anh thời gian!”.
-“Gì cơ?”. Lần này đổi lại, ánh mắt cô nhìn anh như đang nhìn người ngoài hành tinh vậy.
-“Anh không biết cần bao lâu, nhưng anh sẽ cố gắng hết mình để trao cho em điều em muốn!”.
Như có tiếng sét ngang tai khiến cô bối rối không biết làm thế nào. Tiếng xích đu đung đưa cũng ngừng hẳn, sự sững sờ đong đầy đôi mắt, khiến cả khuôn mặt toát lên vẻ không thể tin được.
Cô nhìn anh, lắp bắp: “Anh, anh…cái đó, là ý gì vậy?”.
Đệ nhất tài tử của khoa Y lần đầu tiên để lộ sự bối rối, là anh nói không rõ ràng hay sao? Lẽ nào anh cần phải nói thẳng ra? Được rồi, thế thì…
Cũng chẳng đợi anh kịp mở lời, chỉ nghe “bịch” một tiếng, có người vừa bị ngã từ trên xích đu xuống, sau đó còn bị chiếc đu đung đưa đập trúng đầu.
-“Em không sao chứ?”, anh chạy đến, lo lắng hỏi.
Cho dù là rất mạnh, cho dù là rất đau nhưng cô vẫn quả quyết nói rằng: “Đầu em rất cứng, không sao, không sao…Chúng mình tiếp tục vấn đề lúc nãy đi, anh nói cho anh thời gian, liệu có phải là em được quyền ưu tiên làm bạn gái của anh không?...Nhưng như thế vẫn rất chậm, chi bằng cứ để em thử làm bạn gái của anh trước được không? Dù sao anh vẫn suy nghĩ là có tiếp nhận em hay không thì chi bằng cho em quyền ưu tiên trước, anh vẫn có thể đánh giá cô bạn gái này có tốt không mà?”.
Thế nào gọi là “được voi đòi tiên”? Chắc chắn là do cô bị va vào đầu, nên mới nói năng như vậy?
Phạm Như Sênh! Anh liệu có bị cô dọa cho bỏ chạy, nói với cô khi nãy chỉ là nói đùa, cô chớ coi là thật?
Anh vẫn im lặng, chỉ dò xét cô một hồi bằng ánh mắt sâu thẳm rồi sau đó cầm tay cô kéo cô đứng dậy.
Cô vẫn trân trân nhìn anh. Anh mỉm cười, gõ nhẹ lên trán cô rồi nói một câu: “Anh đưa em về!” và kéo cô rời khỏi đó.
Khinh Văn giống như vừa uống phải bùa mê, cứ ngây ra nhìn, để mặc cho anh kéo mình đi.
Tiếng chuông reo bào hết giờ học vang lên bên tai, sinh viên đổ tràn ra con đường lớn vốn rất yên tĩnh; đâu đâu cũng nhìn thấy nam thanh nữ tú tụm lại thành từng đôi, từng đôi tình nhân. Phạm Như Sênh vốn là kiểu người đi đến đâu cũng thu hút ánh mắt của mọi người, lần này, hai người họ còn bị “soi” nhiều hơn mọi lần.
Trong lòng Khinh Văn tràn ngập niềm vui nên cô không phát hiện ra điều đó, vẫn trân trân nhìn anh cười ngây ngô. Một hai lần chẳng nói làm gì nhưng cô cười rất nhiều, Như Sênh phát hiện ra điều đó, khi cô cười như một kẻ ngố đến lần thứ N thì cuối cùng Như Sênh cũng bấm bấm tay cô, quay lại nhìn cô với ánh mắt như nhìn người dở hơi, Khinh Văn ho lên hai tiếng, rảo bước về phía trước.
Cô mỉm cười nhìn trời cao, mây sao mà đẹp, gió sao dịu dàng đến thế. Cô như đang bước trên mây, cảm giác như mình đang sống trong mộng.
Cho tới tận khi đến dưới phòng ký túc của cô, Như Sênh lên tiếng: “Đến nơi rồi!”.
Cô gật đầu, bịn rịn buông tay, quay mình rời đi, vừa đi được hai bước thì dừng lại, đi được hai bước nữa lại dừng lại, hình như không chịu được cô quay đầu nhìn. Anh vẫn đứng ở đó, đó chính là…có thực là cô không nằm mơ?
Cũng có thể nói bây giờ cô thực sự là bạn gái của Phạm Như Sênh rồi ư?
Đầu cô ong ong, cô vội vàng quay lại.
Phạm Như Sênh hỏi: “Sao vậy?”.
Có thể là cô vẫn chưa khỏi sốt, Tống Khinh Văn cảm thấy vỏ não mình thực sự đang bùng cháy, cô ngẩng đầu rồi nhanh chóng đặt lên môi anh một nụ hôn.
Anh ngẩn ra, sững sờ nhìn cô.
Khinh Văn mím môi, trợn mắt nhìn anh hồi lâu như có mối thù nào đó. Sau đó lại ôm lấy cổ anh, hôn thêm lần nữa.
Lần này thời gian tương đối dài, dừng trên môi anh khoảng ba giây. Nụ hôn ấy nhẹ nhàng thoảng qua, ánh mắt anh nhìn khiến cô chột dạ rút lui.
Cô buông một câu: “Phạm Như Sênh, từ hôm nay em bắt đầu là bạn gái của anh, anh đừng hối hận, nếu hối hận thì anh chính là đồ cún con!”.
Cuối cùng người vội vàng tháo chạy vẫn là cô.
Chạy một mạch về phòng, Khinh Văn cảm thấy mặt mình đang nóng bừng và trái tim cũng nhảy nhót không ngừng.
Tô Nghệ thấy cô trở về, kéo lại rồi nói ào ào một thôi một hồi: Tại sao cậu không chịu truyền nước mà trốn về? Khinh Văn chẳng nghe rõ dù chỉ một câu, chỉ ngây ngây ngô ngô như bị trúng tà: “Tiểu Nghệ, là thật, là thật đấy!”
Tô Nghệ ngơ ngác: “Cái gì là thật?”.
-“Mình đã theo đuổi được Phạm Như Sênh, mình còn hôn anh ấy nữa!”.
Phản ứng của Tô Nghệ là sờ lên trán cô, nghiêm nghị nói: “Quả nhiên vẫn còn sốt, chả trách mặt lại đỏ bừng bừng như thế!”.
Khinh Văn vừa cười vừa nói, hai tay ôm lấy mặt Tô Nghệ lắc lắc: “Là thật, là thật mà! Anh ấy vừa đưa mình về ký túc đấy! Nếu như không tin, ngày mai cậu có thể đi cùng mình đến nhà hàng!”. Cô đi đi lại lại trong phòng như mộ