Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
êu thì đâu có gì sai trái!”.
Phạm Như Sênh ngẩn ra, định nói gì đó nhưng lại thôi.
-“Nếu như thực sự anh không thể yêu cô ấy thì hãy nói rõ ràng đi!”. Cuối cùng Tô Nghệ buông ra một tiếng thở dài rồi nghiêng người, lườm anh một cái rồi vòng qua anh bỏ đi.
Như vừa nhớ ra điều gì, cô quay lại nói: “Phạm Như Sênh, anh thực sự không có một chút tình cảm nào với cô ấy sao? Nếu không anh làm sao có thể đứng đây nghe tôi nói nhiều điều đến thế. Khinh Văn là một cô gái tốt, cô ấy đối với anh tốt như vậy, anh còn mong muốn điều gì nữa, anh không biết hay là giả vờ không
biết!”.
Nếu hỏi đệ nhất tài tử của khoa Y là anh có kinh nghiệm ứng xử trong tình huống bị con gái đứng trước mặt giáo huấn như vậy không? Đáp án là: Không có.
Phạm Như Sênh – con người luôn tự tin về sự tỉnh táo của bản thân cũng không biết mình bị làm sao? Nếu vào những lúc bình thường, anh nhất định sẽ nhìn đối phương như đang nhìn người điên rồi sau đó bỏ đi. Mỗi ngày, đến thời gian ngủ anh còn chẳng có, sao có thời gian rảnh rỗi để quan tâm đến việc người khác yêu quý mình như thế nào, đối xử với mình ra sao? Cô ấy tự nguyện thì đó là việc của cô ấy, anh giả vờ không để ý cũng là quyền của anh, đâu có gì là mâu thuẫn! Nhưng sau khi nghe xong màn giáo huấn hùng hổ đó, anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc và khó lòng chấp nhận được, thậm chí còn có chút cảm giác tội lỗi. Với cách nhìn của những người bình thường thì đều cảm thấy không biết con người đó có thật sự là người hay không, sao lại có thể đối xử với một cô gái như vậy? Nhưng người trong cuộc chẳng phải là anh sao? Hơn nữa anh thực sự đã làm như vậy.
Thực lòng anh không ghét cô, chỉ là mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt thuần khiết không chút phòng bị của cô anh lại cảm thấy tự ti, để che chở cho một người con gái như vậy anh thực sự không làm được, cho nên anh càng không thể cho cô bất kỳ cơ hội nào. Điều đó cũng giống như một đồ vật cao giá, rõ ràng biết rằng mình không thể mua được thì không nên động đến, biết đâu động vào mà làm hỏng thì sao? Anh có gánh được trách nhiệm không? Huống hồ thực sự anh chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương. Những người giống như anh, có thể tìm thấy một người cùng mình bình yên đi hết cuộc đời này cũng là quá đủ. Từ trước đến nay anh chỉ có một mình và đã sớm quen với điều đó, trong kế hoạch của cuộc đời mình, người có thể bên anh chính là Mạt Lạc. Đối với cô ấy anh luôn có một cảm xúc không thể nói rõ thành lời. Vì một việc làm sai lầm đã xảy ra trước đó cho nên với cô ấy bao giờ anh cũng đối xử tốt hơn mức bình thường, hy vọng có thể đền bù được những tổn thất đã qua. Thời gian cô ấy ở bên anh cũng đã rất lâu rồi, nhiều lúc anh xem cô như người thân trong gia đình, như mẹ nuôi và Như Tiêu, có lẽ đến một ngày anh sẽ yêu cô thì sao? Điều đó không phải là không thể xảy ra, tương lại ai mà biết được! Chỉ là, cô gái tên Tống Khinh Văn ấy dường như đã chiếm lĩnh tâm trí anh từ lúc nào không hay.
Khinh Văn rất thích tận hưởng cảm giác một mình đi dạo trong vườn trường, cho dù tiết trời chớm đông, đã hiện rõ sự tiêu điều, mây đen bảng lảng, lặng lẽ dập dềnh phía chân trời xa, bên tai văng vẳng tiếng gió hiu hắt thổi qua, có thứ gì đó mong manh trăng trắng lướt trên mặt cô, lành lạnh lướt trên mặt cô, cô ngẩng đầu, thì ra tuyết đã rơi.
Cách đó không xa, một cô gái vui vẻ bên bạn trai reo lên khe khẽ: “Nhìn này, tuyết rơi rồi, tuyết rơi rồi!”.
Chàng trai nói: “Tuyết rơi rồi, chúng ta đi nhanh lên nào!”.
Cô gái không chịu: “Về nhanh như thế để làm gì? Anh xem nhiều tuyết đẹp thế mà, đi dạo giữa tuyết rơi, chẳng phải là rất lãng mạn sao!”.
-“Đúng vậy, lãng mạn để rồi bị ốm, lúc đó em đừng có kêu ca nhé!”.
-“…”.
-“…”.
Mấy câu sau nghe không được rõ ràng, Khinh Văn xòe bàn tay, một bông tuyết nhỏ xíu đậu trong lòng bàn tay, sau đó tan dần, cô ngẩng mặt, những bông hoa tuyết nhỏ bé lại tiếp tục rơi xuống, nhìn hoa cả mắt.
Con gái hình như đều thích tuyết rơi, đặc biệt là những cô gái đang yêu, cùng bạn trai tản bộ khi trời có tuyết, chầm chậm đi trong tuyết, có cảm giác của một tình yêu thuần khiết.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh khi hoa tuyết đậu trên mắt, rồi khi mở mắt…hoa mắt…có thật là bị hoa mắt không? Tự nhiên sao cô lại thấy Phạm Như Sênh đang đứng ngẩn ngơ ở phía trước?
Dường như anh cũng cảm thấy ánh mắt của cô, anh ngẩng đầu nhìn vào mắt cô.
Khinh Văn rùng mình một cái, trái tim không ngừng nhảy nhót, đôi mắt anh đen láy, lấp lánh như ngôi sao trên bầu trời đêm, khiến cô bất động, đầu óc cô trống rỗng, dường như cả thế giới đều chìm trong im lặng.
Cô cắn môi, đó là thói quen của cô mỗi khi căng thẳng, tay cô nắm chặt vạt áo, cố gắng bình tĩnh lại và tự nhủ với bản thân: Anh ấy chẳng qua có việc đi qua đây, tình cờ gặp mặt, cô đến chào anh một câu như bình thường là được.
Nhưng, nhất định là anh không muốn gặp cô, vậy thì có nên chào không?
Khinh Văn không ngờ mình lại gặp anh sớm như vậy, tâm trạng thất tình của cô vẫn còn chưa hồi phục, cô vốn nghĩ rằng, khi nào bản thân ổn định lại được tâm lý thì sẽ đến