Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
>Mọi người an ủi cô: “Thế thì anh ta không có mắt nhìn!”
An ủi cũng chỉ là an ủi mà thôi, chỉ có cô mới biết rằng, thực sự mình chưa đạt tới trình độ “mắt nhìn” mà anh mong muốn.
Thực sự không phải là anh có ý đến thăm cô, thực sự anh chỉ thuận đường đi qua mà thôi.
Phạm Như Sênh không dưới một lần nhắc nhở bản thân như vậy, nhưng ai có thể nói với anh rằng: Tại sao anh lại gặp phải một cô gái như vậy?
Tô Nghệ rất ác cảm với sinh viên tài năng bậc nhất trong khoa Y, điều đó mọi người đều biết, Tô Nghệ cũng không biết tại sao mình lại ghét con người đó đến vậy, có thể là vì thái độ cao ngạo luôn thể hiện bản thân mình hơn hẳn người khác, hoặc là do thái độ lạnh lùng của anh đối với Khinh Văn, dù thế nào thì mỗi khi gặp anh ta là ngay lập tức cô cảm thấy cả vũ trụ như đang bùng cháy rừng rực.
Cô chẳng phải là Khinh Văn, người không có mắt nhìn người lại đi thích một con người như thế, đối với anh ta, đơn giản là không đáng để cô bận tâm, thậm chí cô còn ghét cay ghét đắng! Đặc biệt là những khi nhớ tới việc anh ta đã mắng mình là “đồ điên”.
Cô ngạo nghễ đứng trước mặt chặn ngang đường của Như Sênh.
Nhưng cách làm của Phạm Như Sênh lại là hoàn toàn chẳng để ý đến cô, vòng qua đi tiếp.
Tô Nghệ tức lộn ruột, cô xông tới định mắng cho anh một trận, nhưng cuối cùng lại thấy anh quay lại hỏi: “Tống Khinh Văn sao rồi?”.
Tô Nghệ suýt nữa thì bị câu hỏi của anh ta làm cho giật nảy.
Gã này đầu vừa bị đụng vào cái gì hay sao? Tự nhiên lại chủ động hỏi tình hình của Khinh Văn?
-“Anh hỏi Khinh Văn à?”. Cô rướn rướn lông mày, dường như có chút bất ngờ và cũng có một chút thú vị.
-“Đúng vậy!”.
-“Không phải là anh không thích cô ấy sao? Đột nhiên lại quan tâm đến là sao vậy? Lương tâm trỗi dậy hả?”.
-“…”. Anh yên lặng, sớm đã biết trêu chọc cô gái này thì sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì, đúng lúc định bỏ đi thì…
-“Khinh Văn, cô ấy thực sự rất thích anh!”. Tô Nghệ đột nhiên thay đổi thái độ, chủ động cung cấp tin tức.
Như Sênh vô tình nhìn cô như muốn hỏi: Là ý gì đây? Không cần chuyển đề tài một cách nhanh chóng như vậy chứ?
-“Khinh Văn là cô gái dịu dàng nhất trong những người bạn của tôi, cô ấy thích anh không phải là hứng thú nhất thời, lại càng chẳng phải là sự sùng bái mù quáng như những cô gái bình thường khác, muốn có người con trai như anh là bạn trai của mình để khoe khoang. Cô ấy thực sự thích anh!”. Tô Nghệ lại nhấn mạnh một lần nữa: “Có lẽ cũng chẳng cần tôi phải nói thì anh cũng biết rằng hoàn cảnh nhà cô ấy rất tốt, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải chịu gian khổ, nhưng cô ấy đã vì anh mà đi làm thêm, khiến cho đôi tay mềm mại trở nên chai cứng, thời gian ăn uống cũng không được điều độ, cô ấy lại bị đau dạ dày từ nhỏ, lúc mới bắt tay vào công việc không hiểu phải tự chăm sóc bản thân mình, thường trốn tránh chịu đau một mình. Mỗi lần đến hai ngày nghỉ, cô ấy luôn đến sớm hơn tất cả những người khác, nhưng lại sợ anh không vui nên len lén nấp vào một góc, nhìn anh mở cửa, đi vào thay đồ rồi mới giả bộ như vừa mới đến. Dậy sớm như vậy, nhà ăn vẫn còn chưa mở cửa, cho nên cô ấy luôn nhịn bữa sáng. Mỗi lần ăn cơm, cô ấy đều giành lấy việc đi bưng mâm là để chọn những đồ ăn ngon nhất bày trước mặt anh, bởi vì cô ấy biết khi ăn, anh chỉ gắp những món ở trước mặt mình. Anh bị ốm, cô ấy chính là người lo lắng hơn ai hết và ở bên anh trọn một đêm dài, khi tay anh bị thương, cô ấy nghĩ cách nấu canh xương cho anh ăn, cô ấy ôm bình canh cẩn thận như đang ôm một đứa trẻ, mỗi lần cô ấy trở về nhà đều trong tình trạng mệt mỏi đến sức tàn lực kiệt, trong suốt một năm nay, cô ấy đã gầy đi bao nhiêu? Nhưng cô ấy chưa bào giờ than vãn, mỗi lần anh nói với cô ấy những câu nói lạnh lùng vô cảm, anh chưa từng để ý thấy cô ấy cười còn khó coi hơn là khóc sao?”.
…
-“Có lẽ anh sẽ nói rằng anh không muốn cô ấy làm như vậy! Đúng, là cô ấy tự đa tình, nhưng anh không thể đối xử tốt hơn với cô ấy một chút hay sao? Cô ấy cũng chẳng làm những việc xấu đến mức chết người phải không? Anh nhất định phải thể hiện rằng mình ghét cô ấy như thể cô ấy là loài vi khuẩn gây bệnh hả? Anh có biết không, khi anh thể hiện sự ghét bỏ như vậy đối với Khinh Văn, cô ấy buồn bã đến nỗi người bên cạnh cũng chẳng thể chịu được, cô ấy còn hỏi tôi không chỉ một lần, có phải thực sự cô ấy làm người ta ghét bỏ đến thế không?”.
Phạm Như Sênh nhếch môi, lông mày nhíu lại: “Tôi chưa bao giờ nói là mình ghét cô ấy!”.
-“Thế nhưng cảm giác mà anh mang lại cho cô ấy không phải là như thế sao?”. Tô Nghệ nói: “Anh không thể biết được mấy hôm nay cô ấy như thế nào đâu, cô ấy nói anh đã có người yêu, cô ấy lại cho rằng mình không thể có thêm cơ hội nữa, nếu như anh thực sự đã có người yêu thì sao không nói rõ ràng với cô ấy sớm hơn để cô ấy thất vọng ngay từ đầu có phải tốt hơn không? Cứ phải để cho cô ấy ngày càng lún sâu hơn, rồi tự mình phát hiện anh đã có người yêu như vậy anh mới vui vẻ hả? Nếu như đó là sự thật, Phạm Như Sênh, có phải anh quá tự đắc, quá tàn nhẫn không? Coo ấy chẳng qua chỉ yêu anh, mà tình y