Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

t con ma, cuối cùng còn đứng tại chỗ quay một vòng: “Làm sao, làm sao hả Tiểu Nghệ, mình vui quá, phấn khởi quá, có lẽ đêm nay không ngủ được mất thôi!”.
Cuối cùng, Khinh Văn và Tô Nghệ tâm sự hết cả đêm, cô kể lại toàn bộ sự việc sau cùng mệt quá, không chịu được nữa dần dần thiếp đi, không biết Tô Nghệ có nghe nhầm không, nửa đêm khi đi vệ sinh hình như nghe thấy tiếng Khinh Văn cười trong mơ rất gian tà: “Hi, hi, Phạm Như Sênh, anh là của em!”.






Mặt trời trong bàn tay ta
Nói về mối quan hệ giữa họ, mọi người đều cảm thấy như có cái gì đó đang trong quá trình lên men. Anh chưa từng nói là thích cô, vẫn giữ thái độ dửng dưng không lạnh lùng cũng chẳng nhiệt tình, nhưng cô cũng không bị trách mắng vì cả ngày quấn lấy anh, theo cách nghĩ của Khinh Văn, như thế này cũng là quá tốt rồi. Khi làm việc trong nhà hàng, bọn họ cũng không thể hiện quá lộ liễu, nhưng Khinh Văn vẫn không kìm chế được mình quan tâm đến anh, việc gì cũng đều giành lấy làm giúp anh. Khi rảnh rỗi cô thường mua chút đồ ăn vặt mang tới, như vậy có thể thể hiện sự quan tâm của cô một cách đường đường chính chính chứ không còn cảm giác lén lén lút lút, như thể tuyên bố với thế giới rằng: Phạm Như Sênh là bạn trai của tôi!
Nếu như nói rằng, khi trước chú chim nhỏ hoạt bát Tống Khinh Văn chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ở một góc nhỏ trong cuộc sống của anh, thì bắt đầu từ ngày hôm đó, cô dần dần đã chiếm trọn cuộc sống của anh. Khinh Văn tranh thủ tất cả thời gian để được ở bên anh, cùng anh ăn cơm, cùng anh tự học, thậm chí còn cùng anh đi đến giờ học tự chọn. Bởi vì anh thực sự rất bận, nếu như không tranh thủ, thì dù một chút thời gian cô cũng chẳng có. Khi thực sự bước vào thế giới của anh, cô mới biết rằng, công việc của Như Sênh còn nhiều hơn tưởng tượng của mình, ngoài thời gian làm việc cố định trong hai ngày nghỉ thì còn rất nhiều buổi gia sư khác.
-“Chẳng trách anh ấy lại gầy như thế!”. Khinh Văn nhiều lần kêu ca trước mặt Tô Nghệ.
Anh bận đến nỗi không có đủ thời gian để ăn cơm, anh ănn uống rất đơn giản, cho nên cô đã rất muốn tự mình nấu những món ngon để cho anh thưởng thức, nhưng ký túc lại hạn chế dùng điện, cô không thể dùng bếp từ để nấu nướng. Chính vì thế mà cô và các dì trong nhà ăn rất quen mặt nhau, cũng may cô có gương mặt gây được thiện cảm với người đối diện, các dì trong nhà ăn mỗi lần thấy cô đến đều hào phóng chủ động cho mượn nồi niêu và còn không quên “khuyến mãi” thêm nụ cười hòa nhã: “Lại nấu canh cho bạn trai hả?”.
-“Đúng không đấy? Trái tim cậu vẫn còn non nớt hả?”, có người phản kháng lại: “Chi bằng cậu cũng tìm lấy một anh chàng đi, Thang thiếu gia cũng không tồi mà!”.
-“Nếu thế thì ông trời thật không công bằng, tại sao các cậu đều quen được những chàng trai ưu tú như vậy, còn tôi từ nhỏ tới lớn, mối tình đầu còn chưa được nếm trải, ông trời ơi…hãy cho tôi con dao để tôi tự kết liễu đời mình!”.
Khinh Văn xấu hổ đỏ bừng mặt, cô nói nhỏ: “Các cậu đừng nói linh tinh!”.
Tô Nghệ vẫn là người nghĩa khí nhất, cô gần như đẩy Khinh Văn đi: “Muốn hẹn hò thì đi nhanh lên! Thầy giáo nói rồi: Làm hỏng việc của người khác là phải xuống địa ngục đấy!”.
Thầy giáo đã từng nói thế à?
Khinh Văn chần chừ: “Nhưng cậu…”.
Tô Nghệ nhanh nhẹn xua tay: “Mình đùa ấy mà, đi gặp người trong mộng của cậu đi, mình biết cậu đã mong ngóng từ lâu, đừng cho là mình không nhận ra, chỉ cần nhìn thấy người ta là hồn phách lên mây rồi, giấu nhẹm niềm vui trong lòng sẽ bị nội thương đấy!”.
Cô bước nhanh đến trước mặt Như Sênh, anh khoác một chiếc ba lô màu tro, trước đây cô rất ghét con trai đeo ba lô, cảm thấy rất…nói theo cách của Tô Nghệ là nhìn rất “đàn bà”, nhưng người đang đứng trước mặt cô, sao dáng điệu đeo ba lô của anh lại có thể đẹp đến thế?
Như Sênh không hề để ý đến ánh mắt si mê của Khinh Văn, anh nói: “Bây giờ anh sẽ đến nhà sách, em có muốn đi không?”.
Khinh Văn gật đầu: “Đi chứ, đương nhiên là muốn đi!”.
Anh gật đầu, quay mình bước đi, cô vội vàng theo sau, bên ngoài trời đang mưa, cô không có ô, Như Sênh bật chiếc ô trong tay lên.
Khinh Văn vốn đang đứng ở bên phải anh, đột nhiên chuyển sang bên trái, Như Sênh cũng không chú ý, hai người bọn họ cứ như vậy bước vào trong màn mưa.
Trước đây Khinh Văn đã từng xem trên vô tuyến, một đôi tình nhân che chung chiếc ô dạo bước trong mưa, bức tranh đó thật ấm áp, thật lãng mạn, nhưng tại sao bọn họ đi trong mưa lại hoàn toàn không giống như vậy?
Như Sênh bước đi rất nhanh, thực ra cho dù là bất cứ việc gì anh cũng đều làm rất nhanh, khi đi bộ lại càng nhanh hơn, cho nên cô thường phải rảo bước đuổi theo anh, cuối cùng không chịu được, cô nói: “Như Sênh, anh có thể đi chậm lại một chút được không?”.
Anh cúi đầu có vẻ ngạc nhiên: “Tại sao?”.
-“Dù thế nào thì cũng chậm một chút đi!”. Cô nói vẻ rất đáng thương, anh nhìn cô một lúc, không nói gì, nhưng rõ ràng bước chân có chậm hơn.
Nhưng tại sao vẫn không đạt tới cảnh giới “dạo bước trong mưa” nhỉ?
Khin