The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

ếp, cô đã chìa bàn tay nhỏ bé ra muốn đỡ anh dậy, anh đã nhìn đôi bàn tay nhỏ bé nõn nà đó sạch sẽ đến độ sẽ bị làm vấy bẩn nếu một người như anh chạm phải, thế là anh lẳng lặng bỏ đi mà chẳng thèm quay đầu nhìn lại. Anh thừa nhận lúc đó mình rất đố kỵ, tại sao cùng một lứa tuổi, người thì hạnh phúc như thế, kẻ lại nếm biết bao đắng cay? Anh không thích loại người này, xưa nay chưa bao giờ chào đón, nhưng lại có người không ngừng chủ động gõ cửa, cố gắng thể hiện sự kiên cường của họ trước mặt anh.
-“Hôm nay sao Khinh Văn không tới?”.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu nghe thấy câu hỏi này.
Ngay cả những sinh viên đến ăn trưa cũng liên tiếp hỏi anh: “Này, sao không thấy Tống Khinh Văn? Vì cô ấy nên tôi mới cố ý đến đây ăn cơm mỗi ngày mà!”.
Xem ra cô ấy thực sự được lòng mọi người.
-“Tôi nghe ông chủ nói cô ấy bị ốm, đang nằm trong bệnh viện của trường!”.
Tay anh khựng lại, trong đầu Như Sênh chợt trống rỗng, cô ấy ốm rồi ư?
-“Bị ốm hả? Có nặng không? Lẽ nào là bị vào đêm hôm đó?”.
Có người hỏi: “Đêm hôm nào cơ?”.
-“Thì cái đêm mà Phạm Như Sênh bị ốm đấy, chẳng phải Khinh Văn đã chăm sóc cậu ta cả đêm sao? Ngày hôm sau, tinh thần của cô ấy cực tệ!”. Tiểu Phàm nói: “Các cậu không nhớ à? Cuối cùng đích thân ông chủ gọi điện nhờ bạn học đón cô ấy về mà!”
-“Ừ, nhớ rồi! Thế thì có lẽ bị lây bệnh rồi!”. Có người rướn mày nhìn về phía anh: “Như Sênh, có cần đi thăm không? Dù sao người ta cũng vì cậu mà ốm đấy!”.
-“Đúng đấy,đúng đấy! Người ốm rất cần có người quan tâm chăm sóc, cô ấy thích cậu như vậy, không chừng chỉ cần cậu đến là cô ấy khỏe lại ngay. Cậu xem đi, cửa hàng này từ khi cô ấy đến, mỗi người đều có sức sống hơn rất nhiều, nhưng bây giờ cô ấy không ở đây, thấy chưa, sao mà lạnh lẽo!”.
Lạnh lẽo ư? Sao anh không cảm thấy vậy. Như Sênh không thèm quan tâm, đó chỉ là đám quạ quàng quạc bên tai mà thôi?
Anh buông đuã, ném ra một câu “Tôi no rồi!” rồi đứng dậy bỏ đi.
-“Thật lạnh lùng!”. Có người không nhịn được rùng mình: “Khinh Văn thật đáng thương, sao lại thích một người như thế!”.
-“Thế gọi là cá tính…”. Có người si mê ngóng theo bóng dáng anh: “Đây chính là hình tượng mà tôi sùng bái nhất, trai đẹp như hoa!”.
-“Thật không thể chịu được cậu, lại còn đẹp trai như hoa, vậy sao cậu không theo đuổi anh ta? Ngày ngày rước trai đẹp về nhà, thật chẳng phải là quá tốt hay sao!”.
-“Không được…”. Người đó có vẻ rất kinh nghiệm xua xua tay: “Người như vậy chỉ thích hợp để ngưỡng mộ, không thích hợp với vai trò bạn trai!”.

Khinh Văn xin xuất viện sớm, bác sĩ nói cần phải truyền thêm hai chai nước nữa, nhưng cô đã lén trốn về, thực sự cô không thích mùi của bệnh viện, đủ loại thuốc, thật khó chịu,
Tô Nghệ đang đi học, cô ấy chọn học văn bằng hai nên hai ngày nghỉ cũng phải học thêm, có lẽ phải đến bốn giờ ba mươi phút mới đến đón cô được, nên Khinh Văn cứ về trước đã rồi mới nhắn tin báo là đã về ký túc, nói không chừng cô ấy sẽ từ giảng đường xông ra bắt cô nhốt vào bệnh viện cũng nên.
Có những lúc, Khinh Văn thật sự rất ngưỡng mộ Tô Nghệ, tính cách của cô ấy thật thoải mái, bất cứ việc gì cũng không giữ ở trong lòng, chẳng bao giờ có vẻ phiền muộn. Cô ấy đối với bạn bè quá tốt, cho nên Tô Nghệ giao thiệp với mọi người rất rộng rãi, kéo theo cả người con gái trầm tính như cô cũng thay đổi, không yên lặng đứng nép vào một góc như trước nữa, cô vẫn thường đi chơi cùng Tô Nghệ, làm quen với bạn bè của cô, nghe họ nói chuyện, có lúc còn bị trêu đến nỗi cười vỡ cả bụng.
Có lần vào buổi tối, cô bị kéo đến quán bar Propagana ở ngã năm, lần đầu tiên đến quán bar vào năm hai mươi tuổi, có vẻ rất căng thẳng…Đúng vậy, cô thừa nhận cô rất ngố, khi đó cô có cảm giác ở đấy rất tuyệt, tự do và rất nhiều người nước ngoài. Tô Nghệ nói, ở đó nếu không biết tiếng Anh sẽ bị coi thường, con gái hình như có nhiều đặc quyền hơn, ví dụ như tối hôm đó cô được uống miễn phí một loại bia rất ngon, cảm giác thứ chất lỏng đó chảy trong cổ họng thật tuyệt vời, hóa ra bia lại ngon đến thế, dường như những lần trước đó, cô đều nhắm mắt nhắm mũi để uống trôi. Sau đó rất đông bạn bè của Tô Nghệ cùng đến, có cả con trai cả con gái, bọn họ rất phóng túng, nhưng sự phóng túng đó không khiến cho người ta ghét bỏ, dù cô lặng lẽ cả buổi tối nhưng cũng bị họ trêu đùa chọc cười đến chảy cả nước mắt.
Tô Nghệ thường nói, thế giới này chẳng phải là không thể không có tình yêu.
Cô nghĩ có lẽ Tô Nghệ thực sự không quen chứng kiến kiểu tự hành hạ bản thân mình của cô nên đã thường xuyên lôi cô đi chơi chăng? Tuy phần lớn thời gian là những cuộc “buôn dưa lê” vô nghĩa, nhưng cô đã có những giây phút thật sự vui vẻ và hạnh phúc. Và cũng chỉ có những lúc đó, cô mới không nghĩ đến con người ấy – Phạm Như Sênh.
Thỉnh thoảng cũng có người hỏi cô: Cậu và cái anh chàng Phạm Như Sênh thế nào rồi?
Cô luôn cười như gió thoảng mây trôi, nhưng trong lòng lại như có một chiếc gai không ngừng đâm, rất đau, rất đau.
Cô tự giễu mình: “Người ta đã có người thương rồi, nhưng không phải là tôi!”.