Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.
nói là mình nhỏ nhen đấy nhé!”. Tô Nghệ và một miếng cơm: “Thực ra Thang thiếu gia muốn hẹn cậu đi chúc mừng, nhưng mình nghĩ, người cậu muốn được đi cùng không phải là cậu ấy, nhưng người ta lại có quà tặng, đợi chút nữa về phòng sẽ chuyển cho cậu”.
Không ngờ vẫn còn có người nhớ đến sinh nhật mình lại có quà tặng nữa, cô cảm thấy ấm lòng: “Tô Nghệ, cậu thật tốt quá, hãy thay tớ cảm ơn Thang Bồng nhé!”. Cô nói: “Nhưng cũng đừng suốt ngày nói mình là kẻ trọng tình hơn bạn như thế chứ…”.
-“Thế không phải à?”.
Đối diện với ánh mắt cao ngạo của cô ấy, Khinh Văn chỉ có thể giơ tay đầu hàng: “Ừ thì đúng, đúng được chưa nào!”.
-“Nhưng sự thực là như vậy cũng chẳng sao cả. Căn cứ vào kết quả điều tra trên mạng, về cơ bản - một trăm phần trăm các giới tính khác nhau trên thế giới đều như vậy, nếu không thì sao lại nói cùng giới đẩy nhau, khác giới hút nhau!”.
-“Đúng vậy nhỉ?”, Khinh Văn nhìn cô: “Nói như vậy, đợi đến lúc cậu có bạn trai thì cũng như mình bay giờ thôi, đúng không?”.
-“Hứ!”. Tô Nghệ lườm lườm: “Bạn trai mình không biết bây giờ đang cô đơn ở xó xỉnh nào đây! Sau này mình chọn bạn trai nhất định phải là người vừa có quyền vừa có tiền, hơn nữa phải đặc biệt yêu mình, mình tuyệt đối sẽ không bao giờ giống như cậu, sống chết chỉ thích có một người!”.
Khinh Văn hỏi: “Cậu đã có người mình thích chưa?”.
-“Cậu nói xem?”.
-“Thế không phải cậu thích Thang Bồng à?”.
Tô Nghệ bĩu môi: “Xin cậu đấy, sao có thể?”.
Khinh Văn cười rất ngạc nhiên: “Nhưng mỗi lần nhắc đến cậu ta là ánh mắt của cậu lại không bình thường chút nào!”.
-“Thật thế hả, cậu có bị hoa mắt không đấy?”.
-“Có một số chuyện, người trong cuộc không thể biết rõ được!”. Khinh Văn nói: “Hơn nữa điều kiện gia đình Thang Bồng rất tốt, tính cách phóng khoáng, mình thấy nếu như cậu ấy thích ai thì nhất định sẽ đối xử với họ rất tốt, đúng không? Huống hồ hai người lại là bạn thanh mai trúc mã, tại sao từ trước tới giờ cậu không nghĩ đến điều đó nhỉ?”.
Hạnh phúc, người trên đường đều có thể bắt gặp!
Tối ngày hôm sau, lúc tám giờ ba mươi phút, Khinh Văn xách một túi đồ lớn đến nhà hàng, lúc này nhà hàng sắp đóng cửa, Khinh Văn mượn bếp, muốn đích thân mình chuẩn bị một bữa cơm để chúc mừng sinh nhật Như Sênh.
Mấy nhân viên học việc trong nhà hàng chuẩn bị về cũng xán lại nhòm nhòm. “Bao nhiêu là đồ ăn thế này đều dành cho anh Phạm thưởng thức à?”, một người liếc nhìn đống đồ ăn hỏi, “anh Phạm thật là hạnh phúc, kiếp sau mình cũng muốn làm con trai!”.
-“Được không đấy, dù cậu có là con trai thì cũng chẳng có ai thích, cậu tưởng người nào cũng tốt như Khinh Văn à?”. Tiểu Phàm nói, “Khinh Văn, thật sự là không cần chúng mình ở lại giúp chứ? Một mình cậu có làm được không đấy?”.
-“Được mà, được mà!”. Khinh Văn mỉm cười gật đầu, họ không biết rằng nấu nướng cho người mình yêu hạnh phúc đến nhường nào, nghĩ đến đây, khóe miệng cô bất giác nở một nụ cười.
Thức ăn đã nguội hết cả.
Cô run run nhìn chiếc bàn đầy đồ ăn, cây nến đỏ đã cháy hết một nửa, anh vẫn chưa đến.
Từ trước tới nay anh luôn là người giữ lời hứa, cô vô cùng tin tưởng anh, cho nên không hề lo lắng anh sẽ sai hẹn. Ngồi trong căn phòng ăn yên tĩnh, lòng cô cứ thấp thỏm không yên, dỏng tai nghe ngóng, lắng nghe những âm thanh bên ngoài vọng tới, tiếng xe ô tô, tiếng gió, thỉnh thoảng có tiếng người qua lại, mỗi lần nó mang đến cho cô bao nhiêu hi vọng, thì cuối cùng lại làm cô thất vọng bấy nhiêu, luôn cho rằng giây phút tiếp theo anh sẽ đến, nhưng cuối cùng anh không hề xuất hiện. Thời gian trôi qua từng phút, từng giây. Trái tim chờ đợi cũng dần dần nguội lạnh theo các món ăn.
Cô ngước đôi mắt mệt mỏi lên, đã mười hai giờ mười phút, bất giác…ngày sinh nhật, cuối cùng lại trôi qua như thế.
Lần này, thật sự cười còn khó coi hơn khóc.
Cô bống thấy tủi thân kinh khủng, chỉ muốn khóc, Tông Khinh Văn, mày thật là ngu! Tại sao hôm qua không nói rõ ràng với anh, có lẽ nếu biết anh sẽ không đến muộn, cũng có thể anh sẽ xin nghỉ một ngày để được ở bên cô, có lẽ…Cô chỉ muốn tạo cho anh một sự bất ngờ nho nhỏ nhưng giống như lời Tô Nghệ nói, Phạm Như Sênh vốn không phải là túyp người lãng mạn, mà cô nhất định không tin, cứ cố gắng để giữa hai người có có chút ký ức lãng mạn và đây chính là kết quả mà cô nhận được.
Cô buồn bã phát hiện ra rằng, hóa ra trong tình yêu không phải chỉ một mình cô nỗ lực là tất cả có thể tốt đẹp, niềm tin mạnh mẽ đó không phải là không thể đẩy lùi, thậm chí nó còn mỏng manh như một trang giấy.
Sống mũi bắt đầu cay cay, trong lòng chua xót, nỗi tủi thân đang dâng trào trong lòng cô.
Khóc một trận thỏa thuê, cô vào nhà vệ sinh chỉnh trang một chút, nhìn vào gương, đôi mắt cô đã sưng tấy như quả hạnh đào. Sau khi khóc to, cô cảm thấy tâm trạng dễ chịu hơn chút ít, cũng có lẽ vì không có ai nhìn thấy, nhưng cô vẫn không hiểu liệu có phải do bản thân đã trở nên quá tham lam hay không, lúc đầu chỉ là đứng ở xa dõi theo bóng hình anh và nghĩ nếu một ngày nào