Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

đó bên cạnh anh có thêm hình bóng cô thì cô đã thấy hạnh phúc rồi. Nay điều đó đã thành sự thật nhưng cô lại cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ. Từ lần đầu tiên họ gặp gỡ, cô đã luôn luôn chạy theo anh, thuở nhỏ cô cũng không biết nguyên nhân tại sao mình lại theo sau anh, ngày bắt đầu là của nhau, cô vẫn cứ luôn chạy theo anh, cùng anh lên lớp, cùng anh tự học, cùng anh làm thêm. Người giống như anh, mãi mãi đi ở phía trước, nếu như bạn không thể theo kịp, chỉ một phút không chú ý thì hình bóng anh sẽ lẫn vào trong đám đông.
Cô cố gắng mỉm cười với chiếc gương, sau đó sẽ không cho phép mình buồn nữa, xét cho cùng Như Sênh cũng không làm gì sai trái, chỉ là anh không nhớ ngày sinh nhật của mình và anh cũng không biết ngày sinh nhật của cô, coi như đây là một lần thử nghiệm, lần sau không cần tạo sự bất ngờ mà cứ nói thẳng mọi việc.
Khinh Văn rửa mặt, khụt khịt mũi rồi đi ra, bây giờ đã rất muộn, ký túc cũng đã đóng cửa, xem ra cô chỉ có cách ở lại đây một đêm. Lúc trước, cô đã dọn dẹp đồ đạc trên bàn đâu vào đấy.
Đi gần đến góc rẽ, chợt nghe có giọng con gái từ trong sảnh vọng tới: “Tất cả chỗ đồ ăn này không phải là do cậu làm chứ hả?”. Khinh Văn vội nép sát vào tường theo bản năng.
Một giọng nói quen thuộc cất lên khiến cô cảm thấy đau lòng, giọng nói đó lạnh lùng đáp: “Không phải!”.
-“Tôi cũng nghĩ thế, nếu như cậu lãng phí như thế này thì đâu còn là Phạm Như Sênh. Có phải các bạn học đã chuẩn bị để gây bất ngờ cho cậu không? Cậu nên nói trước với tôi, tôi sẽ không kéo cậu đi cùng như vậy, tôi cũng có thể cùng bọn họ chúc mừng sinh nhật cậu, xem này, đồ ăn đều nguội cả rồi”. Trong giọng nói pha lẫn sự tiếc rẻ.
Không biết Phạm Như Sênh đang nghĩ gì?
Tiếng bước chân lại vang lên: “Cửa chính này cũng chưa đóng, có lẽ bọn họ vẫn chưa đi? Có thể đi đâu nhỉ? Liệu bọn mình có nên ở đây đợi họ quay lại hay là đi ra ngoài xem thế nào?”.
Anh nhíu mày, nhìn chỗ đồ ăn trên bàn, im lặng:
-“Như Sênh?”. Mạt Lạc gọi.
Phạm Như Sênh đáp: “Để tôi đưa chị về trước đã!”.
Thế là nhà hàng lại rơi vào im lặng, so với ban nãy sự im lặng còn khiến người ta nghẹt thở hơn.
Khinh Văn ôm đầu quỳ trên mặt đất, cô đờ đẫn, nếu như là lúc trước, cô vẫn còn có thể biện hộ cho sự thất hẹn của anh, nhưng giờ cô không tìm ra nổi một lý do để biện hộ cho anh nữa.
Cũng có lúc cô muốn quên đi tất cả vì sự thật quá tàn nhẫn.
Cô thật sự đã gần như quên rằng, bên cạnh anh vẫn có người đó, cô không biết mối quan hệ giữa họ là gì, chỉ biết rằng con người ấy luôn lạnh lùng và xa cách với tất cả mọi người, nhưng đối với cô ấy, mỗi cử chỉ, mỗi hành động, mỗi ánh mắt đều chan chứa sự dịu dàng ấm áp.
Trên đầu đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Cô ngẩng đầu, dưới ánh đèn loang loáng, bóng người hiện lên không được rõ ràng lắm, khuôn mặt cũng rất mơ hồ.
-“Như Sênh, anh đến rồi à!”. Cô vẫn mỉm cười nhưng nụ cười đó vô cùng gượng gạo, ai cũng có thể nhận ra.
Cô đứng dậy, mắt vẫn nhìn anh, nhưng trong ánh mắt cô anh không tìm thấy hình bóng của chính mình.
-“Em đang định về, cũng rất muộn rồi, chắc Tiểu Nghệ vẫn để cửa đợi, em về trước đây, anh cũng nên về sớm đi, chúc ngủ ngon!”.
-“Anh xin lỗi!”. Giọng nói trầm thấp đã ngăn bước chân cô lại, như bị thôi miên, Khinh Văn quay người lại, nhìn anh quên cả nói.
Sự im lặng giữa họ vẫn kéo dài, Như Sênh cũng trân trân nhìn cô, dưới ánh đèn loang loáng, cô chỉ có thể nhìn thấy rõ làn môi mỏng của anh đang mím chặt theo thói quen.
Khinh Văn đột nhiên bật cười thành tiếng: “Em không cần lời xin lỗi của anh, hãy nói rằng: Anh thích em!”.
Anh cúi đầu, không nói một lời.
Khinh Văn nhếch môi, đi đến trước mặt anh, cầm lấy tay anh cười nũng nịu: “Thôi được rồi, em không bắt anh phải miễn cưỡng, cũng không giận dỗi gì, anh có đói không? Để em mang đồ ăn hâm nóng lại, một phút là xong ngay ấy mà!”.
Câu trả lời của Như Sênh là dùng hết sức mình ôm lấy cô, ôm cô thật chặt, thậm chí còn làm cô quên cả kinh ngạc, chỉ có thể ngây ngô ngó nhìn bóng đèn ở cách đó không xa. Khinh Văn tham lam tận hưởng sự ấm áp trong vòng tay anh, tất cả sự tủi hờn, giận dỗi của cả một đêm đã tiêu tan trong vòng tay đó.
Khi hai người ngồi trên sofa, Khinh Văn đã thay hai cây nến mới, cô định hâm nóng lại đồ ăn nhưng Như Sênh không cho mà nói chỉ muốn được ngồi bên cô, vì thế cô đành ngoan ngoãn ngồi bên anh. Nhưng ngồi mãi mà anh vẫn không nói gì, chỉ chăm chú nghịch bàn tay cô, bàn tay ấy không còn đẹp như trước, trên đó đã xuất hiện những vết chai dày. Cô hỏi anh: “Sao anh chẳng nói gì thế?”.
Anh nói: “Tại sao không hỏi anh hôm nay đã đi đâu?”.
Khinh Văn nhìn lảng ra chỗ khác: “Chắc chắn là có việc gì? Có phải đi gia sư về rất muộn đúng không?”. Cô đang giả vờ ngu ngơ, rõ ràng biết anh đi cùng Mạt Lạc.
-“Không phải!”. Anh nói: “Buổi tối, sau khi dạy xong đang trên đường đến đây thì Mạt Lạc gọi điện bảo anh về nhà có việc, anh vội vàng về nhà, sau đó mới biết, Như Tiêu và mẹ đã làm một bữa cơm nho nhỏ để mừng sinh nhật anh, đó chính là tâm ý của mọi người, anh không