Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

có lý do gì để từ chối, anh nghĩ rằng khi đợi không thấy anh đến, em sẽ ra về!”.
-“Vâng, được rồi! Nể tình anh vì lý do đó mà cho em leo cây, em miễn tội cho anh vậy!”. Cô dựa đầu vào vai anh, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Anh nghiêng dầu, nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô: “Điều quan trọng mà em nói ngày hôm qua chính là chúc mừng sinh nhật của anh phải không?”.
Cô lặng đi, ngồi thẳng lên: “Đó là hôm kia nói mà, tuy đáng tiếc, nhưng vẫn muốn chúc anh một sinh nhật vui vẻ…”. Còn tự…chúc mình sinh nhật vui vẻ nữa chứ!
Cô không nói tiếp vì không muốn anh phải áy náy thêm.
-“Cảm ơn em!”, anh ngưng lại một lúc, “và xin lỗi em nữa!”.
Đêm nay, đây là lần thứ hai anh nói lời xin lỗi cô, cô biết với tính cách của anh, nói ra ba từ này là điều vô cùng khó khăn nên cô cũng chẳng so đo thêm. Cô mỉm cười, khe khẽ lắc đầu: “Không sao mà!”. Cô lấy ra một hộp quà vô cùng tinh xảo: “Cái này em tặng anh!”.
Như Sênh nhận lấy mở ra: “Đồng hồ?”. Anh nhíu mày, chăm chú nhìn, giá rất đắt. Nhưng…
-“Đừng nói là anh không cần!”. Hiếm khi Khinh Văn có thể lấn lướt anh như bây giờ: “Đồng hồ này em đã mua bằng tiền làm thêm!”. Khuôn mặt cô tự nhiên ửng đỏ, “Anh biết mà, em đi làm thêm là để theo đuổi anh, nếu như không phải vì thế thì em cũng không thể kiếm được lấy một hào, cho nên tiền này đương nhiên là phần thưởng mà em dành cho chính mình, vì đã theo đuổi được anh!”.
Lời cô nói hơi thiếu logic, thực sự cô chỉ muốn tìm một cái cớ để anh nhận quà, cô hiểu tính cách của anh, thứ đồ quý như thế, dù thế nào anh cũng không dễ dàng nhận lấy, nhưng điều cô lo lắng nhất chính là anh sẽ cho cô là một cô gái hoang phí tiền bạc, không biết tiết kiệm.
-“Ngày mai em nghỉ việc đi!”.
-“Cái gì cơ?” Khinh Văn không bao giờ ngờ rằng anh sẽ nói câu đó, vội vàng giải thích: “Như Sênh, anh nghe em nói này…”
-“Em nghe anh nói đã!”. Anh trấn an cô, cô chỉ biết ngây ra nhìn anh. Như Sênh nói: “Anh vì gia đình nên mới đi làm thêm, em không nhất thiết phải làm theo anh, nên dành nhiều tâm sức hơn nữa cho việc học tập…”.
Khinh Văn mím môi: “Em sẽ không vì làm thêm mà bỏ bê việc học hành!”.
Như Sênh lắc đầu: “Không giống nhau đâu, chí ít em cũng không phải chịu nhiều vất vả như vậy, nếu như anh là em, thì tuyệt đối sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà phải mang khổ vào thân!”. Anh nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé trong tay mình, cho dù có nhiều vết chai, nhưng đôi bàn tay mềm mại ngày nào vẫn còn, so với đôi tay xù xì của anh cũng giống như khoảng cách giữa họ vậy. “Chúng ta vốn thuộc những đẳng cấp khác nhau, không nên qua lại, vì vậy trước đây anh mới luôn lạnh lùng với em, mà không chỉ có em, với tất cả những người khác cũng vậy!”.
-“Như Sênh…”.
Như Sênh vẫn tiếp tục: “Chắc hẳn em vẫn chưa biết hoàn cảnh gia đình anh đúng không? Anh là một đứa trẻ mồ côi và có một em gái tên là Như Tiêu, bọn anh đều được nhận về nuôi, tuy người mẹ bây giờ chỉ là mẹ nuôi, nhưng trong tận đáy lòng anh và Như Tiêu thì bà đã sớm trở thành mẹ đẻ từ lâu rồi. Từ nhỏ đến lớn, bà đều kiếm sống bằng nghề nhặt rác, bà là một người phụ nữ lương thiện, vì bị cha mẹ bỏ rơi từ ngày còn rất nhỏ nên bà luôn thấu hiểu những nỗi thống khổ mà một đứa trẻ mồ côi phải chịu đựng. Nghe nói, mẹ đã phát hiện ra và nhặt anh về ở dưới một cây cầu lớn vào một ngày mùa đông lạnh cắt, toàn thân anh đã tím tái, nếu như không được mẹ tìm ra và mang về thì có lẽ anh đã chết vì lạnh. Hôm đó là ngày mùng một tháng mười hai nên mẹ đã quyết định lấy ngày ấy là ngày sinh của anh rồi đặt tên anh là Như Sinh, nghĩa là tái sinh một lần nữa, nhưng vì mẹ không biết chữ, một lần anh bị ốm, khi mẹ đưa anh đi khám bệnh, một bác sĩ đã viết nhầm tên anh thành chữ Sênh trong từ Sênh Tiêu (*).
(*) Trong tiếng Trung chữ Sênh và Sinh đồng âm (BTV).
-“Việc mẹ lượm rác để nuôi anh khôn lớn thật không dễ dàng gì, sau này mẹ còn đón thêm Như Tiêu về, bà đã nhịn ăn để dành phần cho anh và Như Tiêu. Khi anh đến tuổi đi học, ngày ngày bà phải ra ngoài nhặt rác, lúc đó Như Tiêu rất hiểu chuyện, cũng biết theo mẹ đi nhặt đồ, nhân lúc bọn anh không biết, bà còn hóa trang đi ăn xin trên đường. Khi anh lên trung học, Như Tiêu cũng sắp vào tiểu học, nhưng lấy đâu ra tiền? Sô tiền cho anh ăn học đều là những đồng tiền thắt lưng buộc bụng mới có được, thế là anh liền tranh thủ những lúc không phải lên lớp để đi làm thêm, còn mẹ mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm, cho đến một ngày mệt mỏi không gượng dậy được khiến lũ con phát hoảng. Bọn anh muốn tìm người giúp đỡ, nhưng những người qua đường đều lánh xa như lánh bệnh dịch, không cách nào khác, hai anh em đành đỡ bà đưa đến bệnh viện, nhưng nhà anh lúc đó không có lấy một đồng, đến chứng minh thư nhân dân cũng chẳng có, khốn khổ cầu xin song cuối cùng vẫn bị người ta tống cổ ra khỏi bệnh viện. Về đến nhà, Như Tiêu vừa khóc vừa lắc tay anh nói: “Anh, em không đi học đâu, dù sao thì con gái đọc sách cũng chẳng có tác dụng gì! Anh, em có thể đi rửa bát, có thể làm việc nhà! Em thực sự không muốn đi học nữa!”. Cũng bắt đầu từ đêm hôm đó, anh đã nhận thấ


XtGem Forum catalog