Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1647 lượt.
y sự tàn khốc của xã hội, anh đã thề với lòng mình rằng, cả đời này sẽ không cam chịu làm một kẻ tầm thường, nhất định phải thành công, để cả nhà được sống những tháng ngày vui vẻ và hạnh phúc. Cũng vì lần đó mà sức khỏe của mẹ càng ngày càng kém hơn, đó cũng là nguyên nhân khiến anh kiên trì theo đuổi nghề y. Anh không sợ mẹ và em gái sẽ trở thành gánh nặng cho mình, anh chỉ hy vọng mọi người có thể có được cuộc sống tốt đẹp và họ chính là những người quan trọng nhất đối với anh. Dù có những lúc áp lực,căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng anh vẫn cam tâm tình nguyện, mỗi khi nhìn thấy niềm vui trên gương mặt mẹ và Như Tiêu, anh cảm thấy tất cả đều rất đáng!”.
Nghe Như Sênh tâm sự về cuộc sống của bản thân từ nhỏ đến lớn, Khinh Văn cảm thấy cởi được gánh nặng trong lòng: “Như Sênh, em tin anh, em luôn biết rằng anh là người có trách nhiệm, là người có tấm lòng, em nhất định không nhìn nhầm đâu!”. Cô nhìn anh với ánh mắt đầy trìu mến và cảm thông với những nỗi thống khổ mà anh đã từng trải qua. Thật không ngờ, những gì anh đã trải qua vượt xa so với những tưởng tượng của cô! Lại có người, đến ngày sinh nhật của mình cũng lựa chọn một cách ngẫu hứng hay sao? Ngày hôm nay của hơn hai mươi năm về trước, anh đã bị bỏ lại dưới gầm cầu lạnh đến mức suýt chết rét, còn cô thì sao? Vẫn nằm trong chiếc nôi ấm áp và hưởng thụ niềm vui vẻ trong ngày được sinh ra, tương phản vô cùng rõ rệt.
Như Sênh thở dài: “Khinh Văn, anh nói những điều này không phải để tìm sự cảm thông nơi em, anh có nghĩa vụ phải cho em biết rằng nếu như em chọn một người như anh, anh sẽ không thể cho em những ngày tháng tốt đẹp, đặc biệt là gia đình anh có thể khiến em phải chịu đựng những ánh mắt tò mò từ phía người ngoài. Nhưng những điều này em phải biết, nếu như bây giờ em hối hận, thì những chuyện xảy ra giữa chúng ta có thể coi như là chưa từng có!”.
-“Tại sao em lại hối hận?”. Cô ngồi thẳng người đậy, chăm chú nhìn anh: “Người mà em thích chính là anh – Phạm Như Sênh và chẳng liên quan gì đến gia đình anh. Anh chưa từng nghe câu: “Yêu người, yêu cả đường đi lối về” sao? Em thích anh nên em sẽ yêu quý cả những người trong gia đình anh, huống hồ dì và Như Tiêu đều là những người tốt như vậy. Hơn nữa…hơn nữa…”. Khinh Văn cụp mắt xuống, kéo bàn tay to lớn của anh đặt lên vị trí trái tim mình: “Hơn nữa, từ trước tới giờ em vẫn vô cùng yêu anh, thực sự yêu anh, lẽ nào anh không cảm nhận được?”.
Cảm nhận được trái tim đang đập liên hồi dưới bàn tay mình, lòng Như Sênh ấm lại, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, vẫn thở dài mà nói rằng: “Anh chỉ lo, đến một ngày nào đó, em sẽ hối hận về sự lựa chọn của ngày hôm nay!”.
Vốn dĩ cô định nói không phải, chỉ cần là anh, thì cô mãi mãi không bao giờ hối hận, nhưng mở miệng lại thành trêu chọc anh: “Nếu như thực sự lo lắng em sẽ hối hận, thế thì ngay từ hôm nay, anh hãy đối xử với em tốt hơn một chút nhé!”.
-“…”.
-“Không nên lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, phải cười nhiều hơn, chắc anh không biết mình cười đẹp như thế nào đâu nhỉ?”.
Như Sênh lườm cô một cái: “Được rồi, em đừng có được voi đòi tiên!”.
-“Em đâu có!”. Khinh Văn bỗng híp mắt như một chú cáo con: “Như Sênh, anh hãy thú thật với em đi, có phải anh đã bắt đầu thích em rồi không?”. Nếu không thì tại sao anh ấy lại nói với cô nhiều chuyện như vậy?
Thấy Như Sênh không nói gì, cô kéo tay anh đùa nghịch: “Nói đi, nói đi mà, thích em đâu phải việc gì ghê gớm lắm đâu mà phải giấu diếm người khác chứ! Em không kể lể khắp nơi đâu mà!”.
Đôi mắt đen thăm thẳm của Như Sênh nhìn cô: “Em…” rồi thở dài một tiếng, dịu dàng nói: “Em đúng thật là, đúng thật là…rất ngốc!”.
Ngốc thì là ngốc, sao lại còn phải thêm phó từ nhấn mạnh ở trước nữa!
Khinh Văn giương đôi mắt to tròn nhìn anh thật ngây ngô.
Ánh mắt hai người giao nhau, bầu không khí cực kỳ yên lặng, lại thêm ánh đèn vàng mờ ảo, Khinh Văn đột nhiên không nói nữa, trên ti vi, khi đến đoạn này, thông thường hay có cảnh hôn nhau đúng không nhỉ? Cô chớp chớp rồi nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng kêu gọi: “Hôn em, mau hôn em nào!”.
Như Sênh bình tĩnh ngắm nhìn người con gái đang đứng trước mắt mình, anh nghĩ rốt không biết rốt cuộc cô là loại sinh vật gì? Cô có một tinh thần mạnh mẽ, cứng cỏi, cho dù có bị chèn ép đến thế nào cũng không chịu khuất phục, cho dù có chịu nhiều tủi hổ cũng không mảy may oán hận và vẫn mỉm cười với anh.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn cô thật kỹ, cô có chiếc cằm tròn, chiếc cổ cao kiều diễm, trắng nõn lộ ra ngoài chiếc áo khoác len cổ chữ V màu tím, cũng giống như vẻ mặt thuần khiết của cô vậy. Có ai đó đã từng nói, con gái là do nước tạo thành, anh thực sự muốn được miết lên đôi má phúng phính kia để xem có phải nó thực sự được tạo ra từ nước không. Nhưng khi đôi bàn tay anh đặt lên thì bỗng lại trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết, kỳ lạ là nến đột nhiên vút tắt, Khinh Văn mở to đôi mắt, không gian tối bưng, không thể nhìn thấy một cái gì.
-“Sao nến lại tắt?”. Theo phản xạ cô đứng vụt dậy, chân va ngay vào góc bàn, đau điếng, đau đến mức cô hét tướng lên