Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

và ngã dúi dụi về phía trước. Như Sênh lập tức đưa tay ra giữ lại, cô ngã ngay vào lòng anh và đôi tay vô thức ôm lấy eo anh, mặt đỏ phừng phừng như lửa cháy.
Anh không những không gỡ tay cô ra mà còn ôm cô thật chặt.
Khinh Văn đau đến nỗi bật ra câu oán thán: “Sao đột nhiên lại tắt nến, đâu có gió…”.
Miệng cô bị thứ gì đó mềm mại áp chặt.
Nếu như đoán không nhầm, thứ dâng áp chặt trên miệng cô là…có phải là…của Như Sênh.
Từ trước luôn luôn mong đợi, không biết khi được đôi môi đẹp như tranh vẽ đó hôn thì cảm giác như thế nào? Trước đây đều là cô chủ động hôn anh, sao có thể tính là hôn? Bởi vì cô không thể tách đôi môi anh hé mở, rồi sau đó đưa đầu lưỡi linh hoạt vào trong…
Trong bóng tối, mắt cô mở tròn xoe, rõ ràng đang rất hoang mang, sự việc vẫn luôn chờ đợi đến khi thành hiện thực sẽ khiến cho trái tim con người ta loạn đến mức này chăng? Vị đầu lưỡi mềm mại, ngọt ngào. Nụ hôn của anh khiến người ta hoa cả mắt, cuốn cô đi trong sự run rẩy và chờ đợi, có chút gì nhút nhát và có cả sự đáp trả một cách non nớt vụng về. Đôi tay cô vẫn nắm chặt áo khoác của anh, không ngừng tự nhủ với bản thân răng phải ghi nhớ, phải ghi nhớ thật rõ giây phút này, bởi vì cô đã nhìn thấy bến bờ hạnh phúc rất gần bên cạnh, có thể đưa tay ra mà chạm đến được.
Sau một hồi lâu, xung quanh vẫn một màn đen bao phủ, cô thở gấp và nép sát vào lòng anh, nghe tiếng con tim anh nhảy nhót cũng giống như trái tim mình. Cô ngu ngơ nói: “Như Sênh, tim anh đập cũng rất nhanh!”.
Tiếng cười bật ra từ lồng ngực anh: “Đồ ngốc, tim không đập thì là người chết còn gì!”.
Cô nói: “Thế không giống nhau, anh thế này cho em cảm giác anh giống một người bình thường!”.
Anh nhíu lông mày: “Lẽ nào anh lại được coi là người không bình thường?”.
-“Đúng vậy, anh không biết điều đó à? Anh khiến cho người khác cảm thấy…Thôi, bỏ đi, em không nói đâu, dù thế nào thì bây giờ em cũng cảm thấy rất tốt, em nhất định sẽ ghi nhớ ngày hôm nay”.
Bởi vì đây là lần đầu tiên được ở gần anh như thếm chàng trai lạnh lùng kiêu ngạo ấy không còn xa vời khó với nữa.
Không phải là Khinh Văn không cảm thấy có chút tội lỗi, cả đêm hôm đó vì ký túc đã đóng cửa nên bọn họ không thể về, hai người đã ngủ lại ở nhà hàng. Cô cảm thấy có lỗi vì một người bận rộn như Như Sênh, thời gian nghỉ ngơi vốn rất ít, nếu như ngủ không được ngon e rằng sẽ càng mệt mỏi?
Sáu giờ sáng, ký túc cũng đã mở cửa, trước đây Khinh Văn thường có thói quen quan sát những đôi tình nhân bịn rịn chia tay ở dưới lầu, nay đổi lại là mình, thú thực là rất xấu hổ.
-“Em lên lầu thật dây! Nếu như bây giờ anh không được khỏe lắm thì xin nghỉ một chút đi nhé, nếu không sẽ rất mệt đấy!”.
Như Sênh mỉm cười nhìn cô: “Câu này em đã nói ba lần rồi, có nhiều thời gian như vậy thì anh cũng đã về tới phòng rồi!”.
-“Đâu có đến nỗi phóng đại như vậy!”. Khinh Văn lẩm bẩm, bin rịn không rời: “Vậy em đi thật nhé!”.
-“Bốn lần rồi đấy!”. Giọng nói của anh rất nhẫn nại.
Khinh Văn quay mình, đi được vài bước rồi lại quay đàu lại, thấy anh vẫn còn đứng nguyên ở vị trí cũ. Trước đây cô vẫn thường nghe mọi người nói rằng, nếu như một người con trai nguyện đứng nhìn theo sau bóng dáng người con gái rời đi, thì người con gái đó nhất định sẽ rất hạnh phúc.
Đột nhiên Khinh Văn cũng cảm thấy mình rất hạnh phúc, đi vào đến đại sảnh của ký túc gặp ngay dì quản lý, cô cất tiếng chào ngọt ngào: “Chào dì ạ!”.
Sau đó cười ngây ngô rồi phóng nhanh lên tầng năm, trước đây việc trèo lên lầu cảm thấy mệt mỏi bao nhiêu thì nay lại cảm thấy nhẹ nhàng bấy nhiêu.
Cả ký túc vẫn còn say giấc nồng, sáng hôm nay không phải đi học, mọi người đều muốn ngủ nướng.
Tô Nghệ nghe thấy tiếng mở cửa, cô mơ màng ngẩng đầu dậy, nói một câu: “Về rồi à…”, sau đó lại nằm xuống ngủ tiếp.
Khinh Văn rón rén đến cạnh lavabo, nặn kem, đánh răng và rửa mặt, tất cả đều được làm trong tâm trạng hết sức vui vẻ, sau đó cô ngó mình trong gương, cảm thấy có cái gì đó không giống như bình thường, rốt cuộc là cái gì nhỉ? Ngay đến cả cô cũng không thể phát hiện ra rằng cô vẫn đang cười ngô nghe với chiếc gương, Tô Nghệ vừa ngủ dậy liền hỏi Khinh Văn: “Vừa mới sáng mà cậu làm gì vậy? Đứng một mình cười với gương đã lâu rồi đấy!”.
Cô cứ cười ngây ngây ngô ngô, ai đó đã nói rằng khi yêu, một cô gái thông minh đến đâu cũng trở nên ngốc nghếch đi vài phần.
Sau đó những nụ hôn giữa hai người cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng diễn ra trên đường đưa cô đi học về, hay ở nơi nào tương đối kín đáo. Như Sênh không thích ôm ôm ấp ấp, anh anh em em trước mặt đông người như hầu hết những đôi tình nhân khác. Cho dù thực sự yêu nhau nhưng anh có rất ít thời gian, tuy rằng Khinh Văn theo rất sát, nhưng trên thực tế thời gian cô giành được cũng không nhiều, mỗi khi vì bận rộn mà không chú ý được đến cô, khi đôi mắt anh nhìn cô đầy hối lỗi thì cô đều mỉm cười vì muốn anh đừng quá lo lắng.
Tô Nghệ thường nói rằng, cô là dạng người dễ dàng quên đi phiền não, cũng chẳng quá so đo tính toán, cho nên mỗi