Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
ngày đều rất vui vẻ, thậm chí ngay đến bản thân, cô cũng tự cho rằng mình thuộc kiểu người đó. Rất lâu về sau, cô mới biết rằng kỳ thực đó là một sự chấp nhận thiệt thòi, vì người bạn yêu là như thế thì bạn chẳng nên so đo tính toán thiệt hơn làm gì.
Cô có quá nhiều ký ức, trên con đường ngoằn ngoèo từ thư viện đến ký túc, đó là nơi anh đã trao cô những nụ hôn, là nơi cô đã nũng nịu trong lòng anh, là nơi cô đã nghịch ngợm đôi bàn tay đầy những vết chai sần của anh, là nơi khi thỉnh thoảng ngẩng đầu, khuôn mặt nghiêng nghiêng đẹp đẽ của anh ở rất gần khiến cô không ghìm được mà len lén đặt trộm một nụ hôn lên đó, sau đó lại vội vàng cúi đầu, giả vờ như đang xấu hổ lắm. Sau này khi đã trở nên thân thiết hơn, Khinh Văn mới phát hiện ra rằng, kỳ thực Như Sênh là một chàng trai vô cùng tinh tế và dịu dàng, mỗi khi cô ngã, anh đều nắm lấy tay và ôm cô thật chặt; mỗi khi cô giận dỗi, anh đều tìm cách để hòa giải với cô; mỗi khi ăn cơm, nếu có hạt cơm dính trên miệng, anh đều nhặt đi giúp cô. Anh rất thích được đan mười ngón tay thật chặt, được cọ trán với cô. Niềm hạnh phúc của họ lúc ấy, người đi đường nào cũng có thể nhận ra.
Một mình nhớ nhung
Cuối tháng mười hai, Khinh Văn tham gia kỳ thi tiếng Anh cấp sáu, đầu tháng một nhà trường cho học sinh nghỉ, những sinh viên trong ký túc đã sớm về với gia đình. Trần Kiều Kiều cũng chẳng đợi lâu mà vội vã bay đến bên cạnh người yêu, Từ Phân cũng đã về quê từ lâu, nhà Tô Nghệ tuy ở thành phố G nhưng cô và anh họ đã hẹn đi du lịch nên cũng thu dọn đồ đạc để đi, chỉ còn một mình cô lười nhác một thời gian dài trong trường. Tết Nguyên đán nhà hàng đóng cửa, nhưng điều đó không có nghĩa là Phạm Như Sênh được rảnh rang hơn, anh bận rộn đi làm thêm khắp nơi cho nên thời gian ở bên cô cũng chẳng tăng thêm là bao. Khinh Văn liền mượn chìa khóa nhà hàng của ông chủ, khi Như Sênh đi làm thêm, cô một mình ở trong bếp của nhà hàng để nghiên cứu các món ăn, mỗi ngày đều nấu rất nhiều các món ngon khác nhau để anh thưởng thức.
Từ mười hai giờ đến một giờ rưỡi là thời gian nghỉ trưa, cô luôn xuất hiện rất đúng giờ, mấy nhân viên khác đều nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thỉnh thoảng còn trêu đùa: “Ây da, thật là tuyệt đấy, bạn gái đã xinh đẹp lại còn biết chăm sóc người khác nữa chứ!”. Người này là một fan hâm mộ của Châu Kiệt Luân, thậm chí còn hơi quá đà, khi nói chuyện, mỗi câu đều không quên thêm vào câu kinh điển của thần tượng: “Ây da, thật là tuyệt đấy!”.
“Bạn gái”, mỗi lần cô nghe thấy từ này, tận đáy lòng như có đóa hoa đang bừng nở, thế là ngày hôm sau, trong khi đợi đồ ăn được hầm chín, cô còn làm thêm khá nhiều đồ điểm tâm để mời bọn họ.
Ngày mùng ba Tết không còn bận rộn như ngày mùng một nữa, lúc nghỉ trưa, cô vẫn đến như thường lệ, có giọng trêu ghẹo của ai đó cất lên: “Như Sênh, bà xã cậu đến rồi kìa, còn không mau ra đón!”.
-“Vậy xin hỏi bạn gái, khi nào thì em về nhà?”.
-“Mấy ngày nữa nhé!”. Cô nói: “Cho dù có về sớm thì cũng chẳng có việc gì, hơn nữa em sẽ rất nhớ anh!”.
Anh cười vui vẻ nhìn cô: “Chỉ có một tháng thôi mà, em có cần phải thế không?”.
-“Hừm. Anh nghĩ ai cũng “máu lạnh” giống anh hả?”. Khinh Văn giận dữ nói, “Đợi đến lúc không có em ở cạnh, anh cẩn thận kẻo ngày nào cũng hắt xì hơi đấy nhé!”.
Anh hỏi: “Vì sao?”.
-“Bởi vì đó là lúc em đang nhớ anh!”, cô trả lời rất trơn tru.
Tuyến xe buýt 202 cứ mười phút lại có một chuyến. Khinh Văn đã lên xe, nghĩ lại lời “trù ẻo” của mình khi nãy, không nhịn được liền bật cười, cô vốn cho rằng Như Sênh sẽ lạ giáo huấn mình, nhưng không ngờ anh lại cười cười nói: “Nhờ phúc của em đấy! Sau này, mỗi lần anh bị hắt xì hơi đều sẽ nhớ đến em!”.
Nghĩ đến dáng vẻ anh khi nói câu đó, cô lại không nhịn được cười.
Nhưng anh muốn cô về nhà sớm, anh như thế là sao? Lẽ nào anh không muốn cô ở thêm mấy ngày bên cạnh anh sao? Có những lúc, cô phát hiện ra mình vẫn không hiểu anh đang nghĩ những gì nữa? Từ ngày bắt đầu yêu nhau đến nay, anh cũng chưa từng một lần nói câu: Anh thích em!
Cô thở dài rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không phát hiện ra những người bên cạnh đang nhìn cô với ánh mắt khác thường: Con bé này làm sao ấy nhỉ? Vừa mới cười ngoác miệng chưa được bao lâu lại bắt đầu thở dài ngao ngán.
Cuối cùng Khinh Văn cũng lên đường về nhà, nguyên nhân vì Như Sênh không muốn cô chẳng có việc gì lại cứ suốt ngày lãng phí thời gian trước mặt anh như vậy. Trong thâm tâm cô biết rõ Như Sênh ghét nhất là chuyện đó, anh cảm thấy lãng phí thời gian là một việc vô cùng xa xỉ, trong thế giới của anh, mỗi ngày làm những gì, phải hoàn thành việc gì, thậm chí đến thời gian biểu trong tương lai đều đã được lên kế hoạch dày đặc, cũng giống như chiếc lô cốt hồi nhỏ anh đã từng đắp, không gian kín mít, không có lấy một khe hở, mà có lẽ cô là cánh cửa duy nhất.
Ngày cô về nhà, Như Sênh dậy sớm đi tiễn cô, nhưng trong lòng cô vẫn có chút bực bội, anh thực sự không quan tâm đến cô chút nào sao? Một chút biểu hiện