XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.

ống nước ở nhà và thường hay dùng coca để thay thế.
-“Không cần đâu!”. Như Sênh ngăn cô lại rồi mở tủ lạnh và lấy ra một lon côc, “Anh uống cái này cũng được rồi!”.
-“Không được!”. Cô giật lon coca từ tay anh lại.
Như Sênh không buông tay, “Tại sao?”.
-“Anh quên là anh bị đau dạ dày à? Uống thứ này rất hại dạ dày!”.
Cô nói rất tự nhiên, giống như khi hai người vẫn còn yêu nhau, cô vẫn còn rất quan tâm đến việc ăn uống của anh.
-“Khinh Văn…”. Như Sênh đột nhiên đưa tay về phía cô, tay còn chưa chạm vào người nhưng Khinh Văn đã giống như một chú thỏ sợ hãi, khuôn mặt mất hẳn vẻ tự nhiên, cô nói: “Tôi vào bếp đun nước!”.
Cô hốt hoảng chạy trốn.
Nhà bếp tạm coi là hay được sử dụng, hai ngày nghỉ thỉnh thoảng cô cũng có nấu canh, bây giờ cô không chỉ nấu được canh xương mà các món cá, các món canh rau, canh gà…cô đều biết làm, hơn nữa còn nấu rất ngon, chẳng thế mà cứ vài tuần cô lại nghiên cứu một món canh nào đó. Có những lúc cô tự cảm thấy rất nhàm chán, nấu bao nhiêu món nhưng chẳng biết là vì ai?
Khinh Văn bận rộn trong bếp, Như Sênh dựa vào cửa lẳng lặng ngắm nhìn mà không nói câu nào.
Tuy Khinh Văn quay lưng vào Như Sênh nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, nó khiến da đầu cô tê rân rân. Vốn định ở trong bếp đến khi nước sôi rồi mới ra, nhưng bây giờ không gian chật hẹp của nhà bếp khiến cô cảm thấy thật ngột ngạt. Khi đang định quay mình bước ra thì từ phía sau một đôi bàn tay lẳng lặng ôm chặt lấy cô, tiếp theo là hơi thở của anh, nhẹ nhàng ghé sát bên tai, mùi đàn ông quen thuộc như từng đợt, từng đợt thủy triều dần dần xâm chiếm lấy cô.
Toàn thân Khinh Văn cứng đờ, tất cả sự lãnh đạm và bình tĩnh trong phút chốc đã tan như mây khói, cô nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh của anh và chiếc nhẫn trên ngón vô danh của cô giống hệt nhau.
Trong nháy mắt, cả thế giới trở nên tĩnh lặng, cô căng thẳng đến thở cũng chẳng dám.
Sau đó là tiếng anh thì thầm bên tai: “Sau này anh có thể đến đây để được ăn món canh em nấu không?”.
-“Tất cả các tiệm ăn ở thành phố G này đều đóng cửa hết rồi hay sao?”.
-“Không…nhưng món canh của họ không có vị của mẹ!”.
-“Thế thì anh có thể bảo bác nấu cho ăn!”.
-“Nhưng vẫn thiếu mất một cảm giác…”. Cô bị anh xoay lại, run rẩy nhìn vào mắt người trước mặt, đôi đồng tử màu đen lay láy, đó là một vùng biển thăm thẳm không thể nhìn thấu đáy. Khóe miệng anh nhè nhẹ nhếch lên, thứ âm thanh quyến rũ quen thuộc như từng sợi, từng sợi mỏng quấn lấy trái tim và dần dần càng ngày càng chặt hơn khiến người ta nghẹt thở, “Thiếu mất một phần đó là cảm giác có em ở bên cạnh!”.
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Hiện tại anh đang ở rất gần, mắt đối mắt, vẫn là cái nhìn quen thuộc với cô tự thưở nào, dường như tất cả chẳng có gì thay đổi, cô vẫn là cô của ngày nào và anh vẫn là anh của năm đó.
Mắt anh chầm chầm khép lại và hướng về phía cô.
-“Không…”. Khinh Văn muốn từ chối, nhưng đôi tay của anh đã ôm chặt lấy vòng eo, không để cô có cơ hội kháng cự lại.
-“Trước đây anh không nói, bởi vì cảm thấy sướt mướt, và còn vì đó là lời hứa anh không thể cho em!”, anh dừng một lát, “anh yêu em, Khinh Văn ạ!”.
-“Khinh Văn, Khinh Văn…”. Như Sênh thì thầm gọi tên Khinh Văn, bao năm nay, trong mỗi giấc mơ khi anh gọi tên cô trong lòng luôn cảm thấy như có dòng thủy triều ấm áp dâng trào, nhưng chợt choàng mở mắt, mộng tưởng trở về hiện thực, cái dư vị ấy anh mãi mãi không thể hình dung ra được.
Khinh Văn không làm thế nào thoát ra được, đôi bàn tay vẫn chống trên ngực Như Sênh, nhìn khuôn mặt anh càng lúc càng kề sát, dường như cô mất đi tất cả sức lực trong phút chốc, thời gian như nước trôi, nhưng không thể thoát khỏi thời khắc của thời niên thiếu sao? Trong năm năm, cô đã bao lần nghĩ về cảnh này, anh đứng trước mặt cô, nếu như dủ dũng khí, cô sẽ cho anh một cái bạt tai hoặc là sẽ trả thù anh giống những cô gái ở trong phim, làm cho anh yêu mình say đắm, sau đó sẽ lịch sự hất cẳng anh đi. Nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn luôn đánh giá quá cao bản thân, tình yêu ngắn ngủi như thế, quên lãng quá lâu như vậy nhưng cô vẫn không có đủ thời gian để quên, không đủ nhẫn tâm để đẩy anh ra. Cô chỉ có thể lựa chọn một cách duy nhất là nhắm mắt lại, cô thầm nghĩ, kiên trì lâu như thế, điều mà lòng mình vẫn chờ đợi chẳng phải là lời nói đó, là thời khắc đó sao? Cô thực sự rất mệt, cô chẳng qua cũng chỉ là một cô gái mà thôi, đến Tôn Ngộ Không có tài cưỡi Cân đẩu vân đi một vạn tám nghìn dặm cũng không thoát khỏi bàn tay của Phật Như Lai, huống hồ là cô?
Thế nhưng, tất cả những sai lầm đều tại không đúng thời điểm, ấm nước sôi phát ra âm thanh thật chói tai.
-“Không!”. Trước khi nụ hôn đó ập tới, cô đã kịp thời quay mặt, đẩy anh ra, quay đi là ra vẻ bận rộn.
Như Sênh thì thầm gọi một tiếng “Khinh Văn” đầy thất vọng, nước đã sôi, tất cả âm thanh đều im bặt.
Cuối cùng, Như Sênh cũng không uống được cốc nước đó, anh nhận được một cú điện thoại, từ bệnh viện gọi đến, tình hình rất khẩn cấp. Khi Khinh Văn mang trà ra đã thấy anh cúp máy, lông mày nhí