Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1686 lượt.
chỉ có điều cô mãi mãi không thể bước ra khỏi mối ràng buộc ấy. Cô chợt hiểu ra những lời Phạm Như Sênh nói khi đó: “Anh thực sự đã nghĩ đến chuyện vì em mà nhảy ra khỏi chiếc cầu thăng bằng đó…”, chỉ có điều chiếc cầu thăng bằng của anh quá cao, nếu nhảy xuống có lẽ sẽ thịt nát xương tan. Cô cũng đã từng mở lòng mình để đón nhận một người khác, chỉ có điều thời gian năm năm vẫn chưa đủ để cô học được cách quên lãng.
Đột nhiên cô nhớ đến một câu mà trước đây từng đọc: Em không sợ phải xuống địa ngục, chỉ sợ rằng địa ngục…không có anh.
Cô không sợ quên đi quá khứ, chỉ sợ rằng sau khi quên đi tất cả thì thế giới của cô hoàn toàn không có anh…
Thang Bồng nói muốn đưa cô đến tận dưới nhà, nhưng cô từ chối.
Cô đứng trong mưa, ngóng nhìn theo chiếc xe màu đen đang xa dần, trong lòng thật tĩnh lặng. Người con trai dịu dàng như ánh mặt trời đó có lẽ có rất nhiều cô gái thầm ngưỡng mộ, nhưng cô không thể lừa dối chính bản thân, với anh, cô mãi mãi không nghe thấy tiếng rung động của trái tim.
Trái tim cô, bắt đầu từ năm năm tuổi đã run lên vì người con trai đó, năm năm trước đã chết và gần đây lại bắt đầu sống lại.
Sống đi chết đi vài lần như thế này, e rằng chẳng đến mấy năm nữa trái tim cô sẽ không thể chịu nổi.
Đứng nguyên tại chỗ, Khinh Văn ngẩng đầu cao hơn một chút, để mặc cho nước mắt hòa cùng nước mưa.
Bất ngờ, một chiếc ô trong suốt che cho cô tránh khỏi những hạt nước mưa lạnh buốt đó.
Cô quay lại.
-“Như Sênh?”.
Cô hơi run, có chút gì đó không rõ ràng giữa hiện thực và mộng ảo.
-“Em khóc à?”, giọng nói trầm trầm của anh đầy dịu dàng và quan tâm, cặp lông mày dày, đẹp đang nhíu lại.
-“Không có!”, cô bướng bỉnh lau mặt, không thừa nhận mình đã khóc.
Một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên, biết tính của cô nên Như Sênh cũng không tiếp tục hỏi nữa, cầm chiếc ô chếch sang bên rồi dùng thân hình cao lớn của mình che cho cô tránh khỏi luồng khí lạnh.
-“Anh đưa em về!”.
Đáng lẽ cô nên từ chối, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà rốt cục lại nói: “Vâng!”.
Về đến nhà, cô vào nhà tắm trước để lau khô đầu rồi về phòng thay quần áo. Khi ra ngoài thì thấy khung cảnh một người một mèo thật hòa hợp.
Đó là con mèo trắng mà cô đã nuôi được ba năm nay, vì sống một mình rất cô đơn nên cô nuôi thêm mèo, là một con mèo cái, bây giờ đang duyên dáng nằm trên đùi Như Sênh, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác những ngón tay thon dài mềm mại của anh gãi trên đầu nó.
Trong phút chốc cảm giác của Khinh Văn là – Tống Khinh Văn, mày thật đáng thương! Đến con mèo mày nuôi cũng gục ngã trước sức cuốn hút của người đàn ông đó!
Như Sênh đã nhìn thấy cô đứng trước cửa phòng từ lâu, mặt đăm chiêu đờ đẫn, nhưng anh cũng không muốn phá vỡ phút riêng tư đó. Những lần gặp gỡ trong mấy ngày qua, cô lúc nào cũng như con nhím xù lông để bảo vệ chính mình, cao ngạo, nhưng trong lòng đau đớn, còn anh lại làm cho vết thương lòng của cô càng sâu hơn. Giờ đây, khó khăn lắm cô mới hạ tấm bình phong ấy xuống, lộ ra vẻ mơ màng như đứa trẻ nhỏ lạc đường, Như Sênh bỗng thấy thật ấm lòng.
Đợi đến khi Khinh Văn định thần trở lại, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm, tim cô chợt thắt lại, bèn mượn cớ đi giặt quần áo để tránh cái nhìn của anh. Vào trong nhà tắm, bỏ quần áo vào máy giặt, soi mình trong gương nhưng lại chẳng có dũng khí để đi ra. Trong lòng cô đang thầm rủa, mình đúng là đồ thần kinh, việc gì mà lại để anh ấy đưa về, rõ ràng biết mình chẳng thể kháng cự lại, mỗi lần gặp mặt là mỗi lần trái tim lại càng chìm đắm sâu hơn.
Cô ảo não nghĩ, mình trốn trong nhà tắm như thế này cũng không phải là biện pháp hay, hơn nữa anh cũng đâu phải là rắn độc hay thú dữ gì mà có thể ăn thịt được mình cơ chứ? Tự an ủi mình như vậy, cô quay người định đi ra, mới phát hiện Như Sênh đang bế mèo đứng ở cửa nhà tắm từ bao giờ, một người một mèo đang nửa cười nửa không nhìn cô.
-“Còn định đứng ở trong đó bao lâu nữa?”, anh giả vờ hỏi.
Trong phút chốc, mặt Khinh Văn đỏ bừng, vốn còn định tìm lý do nhưng lời nói sắp ra khỏi miệng thì trong lòng đã có một nỗi bực bội không tên, cô thích ở đây đợi không được à? Đây là nhà cô, ai cần anh quan tâm!
Cô “hứ” một tiếng, đi đến trước mặt Như Sênh, giành lấy con mèo của mình, nhưng chú mèo cứ bám chặt lấy áo khoác của anh, nhất quyết không chịu buông ra.
Được lắm, con mèo đáng chết! Khinh Văn trừng mắt nhìn nó: “Uổng công tao nuôi mày đến lớn, thấy trai đẹp thì quên ngay chị mày! Ai mới là chủ của mày hả?”.
Như Sênh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Khinh Văn quay sang lườm anh: “Anh cười cái gì mà cười!”.
Như Sênh cẩn thận gỡ vuốt mèo ra, cong môi nói: “Không có gì!”.
Ầm ĩ một hồi, Khinh Văn tự cảm thấy hành động của mình rất trẻ con, lúng ba lúng búng trong miệng không biết nói gì, ôm lấy con mèo rồi bỏ đi.
Khinh Văn ôm chú mèo đặt lên ghế sofa rồi mở tủ lạnh, hỏi: “Anh muốn uống gì?”. Nhưng mở tủ lạnh ra mới phát hiện trong đó chỉ còn toàn là coca cola, cô nghĩ một lúc rồi lại đóng tủ lại: “Thôi, để tôi đun nước cho anh uống!”. Cô rất ít khi u