Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ế nào đây?”.
-“Lúc nãy đúng là phát điên!”. Tô Nghệ ngẩng đầu nhìn trời cao, “Mình chỉ biết rằng giờ mình chẳng còn tâm trí đâu mà đi dạo nữa, chỉ muốn về nhà thôi!”.
-“Có những việc không phải là chỉ cần xin lỗi là xong đâu!”, cô nói, “Nhưng như thế cũng tốt, điều đó cho mình biết là anh ấy chưa coi mình là bạn gái chính thức, Tiểu Nghệ, chẳng phải cậu đã giúp mình giải bài toán khó đấy sao?”.
-“Cậu còn nói nữa! Khi mình vừa về mẹ đã nói rất nhiều chuyện: Khinh Văn ấy à, so với con gái ruột là con thì còn hiếu thuận hơn rất nhiều, mỗi tuần đều đến thăm cha mẹ một lần, khi đến không chỉ mang theo rất nhiều những món ngon tự tay con bé làm mà khi nói chuyện còn trêu đùa cho cha mẹ vui vẻ hết mức, giá mà chúng ta có một cô con gái như vậy thì có phải là tốt không! Khác hẳn con, một chút lương tâm cũng không có!”…Mình nghe đến mức ù cả tai, cha mẹ mình hình như thích cậu hơn mình rất nhiều!”.
Khinh Văn không nhịn được bật cười: “Đó là vì ở thành phố G này mình chẳng có ai thân thích cả, cho nên hễ rảnh rỗi là đến nhà, thay cậu tận hiếu với cha mẹ!”.
-“Thật không?”. Tô Nghệ nhìn cô một cách tinh nghịch, “Thế thì có cần mình phải tạ long ân không nhỉ?”.
-“Không cần, không cần!”. Khinh Văn xua xua tay, “Trẫm miễn lễ!”.
Hai người bọn họ nhìn nhau và cùng cười vang.
Buổi tối, Khinh Văn ăn tối ở nhà Tô Nghệ xong mới về nhà, chứng kiến cảnh mọi người quây quần vui vẻ khiến cô không ngừng nghĩ về người thân của mình. Khi đi xe buýt cô gọi điện về nhà nhưng không ai bắt máy, cô lại gọi đến số di động của cha, chuông đổ một lát cha cô bắt máy, cô hỏi sao ở nhà ko có ai, cha nói là buổi tối cùng mẹ đi thăm bà, bây giờ đang đi dạo. Vừa nói được chút chuyện thì mẹ giành lấy điện thoại, bà hỏi: “Văn Văn à, mùng một tháng năm có về nhà không?”. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Cái đó để nói sau mẹ nhé, lúc nào công việc rảnh thì con về, mẹ, mẹ vẫn biết là con rất lười mà, mùng một tháng năm cả một biển người như thế, con chẳng muốn ra khỏi nhà!”. Bà Tống nói: “Con cũng cùng một giuộc với cha con, còn lười hơn ông ấy chứ. Thực ra thì cha mẹ cũng chẳng có ý gì, chỉ nghĩ rằng tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, mau mau đưa bạn trai về nhà ra mắt chứ. Đại Bảo ở tầng trên cũng cưới vợ rồi đấy, cha mẹ chỉ biết trông vào con thôi. Mẹ đã mất rất nhiều thời gian để nuôi con khôn lớn đấy!”. “Con biết rồi mà!”, Khinh Văn miễn cưỡng, “Mẹ, con sắp về đến nhà rồi, thế này đi, để hôm khác con gọi điện lại cho mẹ nhé, con chào mẹ!”.
Nói xong liền gác máy luôn, mỗi lần chỉ cần cha mẹ nhắc đến việc tìm con rể là cô lại trở nên cứng đầu, lập tức gác máy khiến ông bà chẳng kịp nói gì.
Xuống xe buýt, cô bước vào trong khu nhà, nhưng chỉ trong phút chốc, mưa phùn bỗng rây rắc khắp bầu trời, một chiếc BMW màu đen đỗ xịch cạnh cô, cô cẩn thận nhìn qua, chủ nhân của chiếc xe từ bên trong bước ra, mở cửa cho cô lên chỗ ngồi ghế phía trước.
Ngồi trong xe ấm áp, dưới ánh đèn xe, từng giọt từng giọt mưa trong suốt nhỏ xuống tấm kính, Thang Bồng hỏi: “Ở nhà Tô Nghệ chơi đến tận bây giờ à?”.
-“Vâng!”. Khinh Văn nói, “Việc trưa hôm nay, thật ngại quá nhưng Tiểu Nghệ không cố ý đâu!”.
-“Anh cũng không để ý đến chuyện đó!”, anh nói, “Chỉ là từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy. Còn nữa…em không giận sao?”.
-“Gì cơ?”. Khinh Văn ngẩn ra rồi lắc đầu, “Không giận chút nào!”.
-“Thật chứ?”.
-“Thật mà!”. Khinh Văn mỉm cười với anh, nụ cười thoảng qua như làn gió nhẹ, nhưng cô không hề phát hiện ra sự thất vọng trên gương mặt Thang Bồng.
-“Có thực là em không để ý chút nào không?”, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe và hỏi, “Khinh Văn, em không hề ghen vì anh chút nào đúng không?”.
-“Em…”, cô ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt nghiêng của anh, nhưng lại không biết nên nói gì hơn.
-“Thế thì, nếu như hôm nay đổi lại là anh ta thì em sẽ như thế nào?”.
-“Anh ta, anh ta là ai?”.
Thang Bồng không để ý đến việc cô làm ra vẻ cố ý không hiểu và nói: “Anh vẫn luôn tự nhủ rằng, chỉ cần chờ đợi, cho em thời gian để em thử yêu anh, thì cuối cùng chúng ta cũng có thể đến gần nhau hơn. Đó là vì anh quá tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân, thực sự là em chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ quên đi quá khứ đúng không? Trước nay chưa bao giờ thử đón nhận tình cảm của anh?”.
Khinh Văn theo thói quen lại im lặng , một hồi sau mới cất lời: “Xin lỗi!”.
Anh quay đầu lại, cặp lông mày đen tuyền không còn rướn cao như trước, đôi mắt luôn mang theo nụ cười tươi rói dần dần trở nên mơ hồ: “Anh chỉ là người đến sau có đúng không? Không phải là em không quên được quá khứ, chỉ là từ trước tới nay em chưa bao giờ thử quên đi quá khứ và tiến về phía trước, cho nên dù là anh hoặc bất kỳ người nào khác đều không thể bước vào trái tim em. Em tình nguyện để cho anh ta giày vò một lần nữa chứ nhất định không chịu tiếp nhận người khác, có đúng không?”.
Khinh Văn im lặng.
Thang Bồng nhắm mắt lại, tuyệt vọng hỏi: “Rốt cuộc em đã từng thử yêu anh chưa?”.
-“Có…”. Khinh Văn nhẹ nhàng nói, “Đã từng thử!”. Đúng là đã từng có chuyện đó,