Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

nh như thế nào thì chí ít cậu cũng đã từng nỗ lực để giành lấy thứ mà mình muốn có và đã đạt được, so với cô gái ấy cậu hạnh phúc hơn rất nhiều!”.
Khinh Văn nói: “Thế hiện tại cô gái ấy và chàng trai thế nào rồi?”.
-“Có thể như thế nào được chứ?”. Tô Nghệ nhún nhún vai, “Chàng trai có bạn gái, một cô gái rất xinh đẹp. Còn cô gái vẫn là người bạn tốt nhất của cậu ta!”.
Khinh Văn không nói gì còn Tô Nghệ đột nhiên trở nên trầm ngâm, hai người ăn hết bát cháo đã nguội và đến tận khi Tô Nghệ đề nghị đi dạo thì hai người mới thanh toán tiền rồi đi ra. Không ngờ vừa ra đến cửa, Tô Nghệ đột nhiên dừng lại, nhìn Thang Bồng phía trước ánh mắt cực kỳ kinh ngạc…bên cạnh anh còn có một người đẹp như hoa như ngọc.
-“Bánh Bao chết tiệt!”. Tô Nghệ rủa một tiếng, Khinh Văn còn chưa kịp phản ứng gì liền bị Tô Nghệ kéo như bay đến trước mặt Thang Bồng và cô gái đó.
-“Bánh Bao cháy, sao cậu lại dan díu với con hồ ly tinh này?”.
Thang Bồng không ngờ hai người lại đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng. Ngược lại, người đẹp đó lại rất đỗi bình tĩnh, cứng cỏi đáp: “Này, bà la sát, chẳng phải là cô đang đi du lịch khắp nơi hay sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”.
-“Ai nói với cô là tôi đi du lịch?”. Tô Nghệ trừng mắt nhìn Thang Bồng, “Bánh Bao, là cậu nói, đúng không?”.
Thang Bồng nhìn cô với vẻ mặt tội lỗi: “Đó đâu phải là bí mật gì mà lại không thể nói ra!”.
-“Ai cho phép cậu nói chuyện của tôi với cô ta, còn không biết tôi rất ghét con hồ ly tinh này sao?”.
-“Bà la sát, cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình, cô cho rằng tôi thích nghe chuyện của cô lắm sao?”.
-“Không thích nhưng cô vẫn nghe, cô bị bệnh à?!”.
Khinh Văn đứng bên cạnh đang há hốc miệng chứng kiến cảnh hai người cãi nhau, chưa bao giờ Tô Nghệ như thế này, cho dù trước kia cũng từng cãi nhau với Như Sênh nhưng cũng không đến nỗi ăn nói khó nghe như kiểu gặp phải tình địch như vậy.
Mắng qua mắng lại, Tô Nghệ liền quay sang Thang Bồng, nói: “Bánh Bao, cậu đã quên từng hứa với tôi rồi hả? Ai đã từng nói sẽ không còn dính dáng đến cô ta nữa?”.
Thang Bồng đau khổ, “Tô Nghệ, có việc gì để ngày mai hãy nói, đừng cãi nhau trên đường thế này!”.
Tô Nghệ hôm nay gây lộn một cách vô lý, giống hệt như một đứa trẻ mới lớn, Khinh Văn cố gắng bước đến khuyên giải: “Tiểu Nghệ, không nên cãi nhau, bọn mình đi trước đi!”.
-“Không!”, Tô Nghệ trở nên bướng bỉnh, kéo Khinh Văn đến trước mặt Thang Bồng, “Khinh Văn, mình muốn cậu ngay lập tức hãy chia tay với hắn ta!”.
Trong chốc lát, không khí bỗng trở nên căng thẳng, người đẹp kia hình như không nghĩ đến việc Tô Nghệ lại phản ứng một cách thái quá như vậy nên khí thế cũng giảm sút phần nào.
Thang Bồng cũng đánh mất phong độ thường ngày, thờ ơ nhìn cô không nói lời nào.
-“Tiểu Nghệ!”, Khinh Văn chau mày lo lắng nhưng không biết làm sao, cô kéo Tô Nghệ nói, “Đừng làm ầm lên như thế, đi theo mình!”.
-“Không đi!”. Tô Nghệ vùng khỏi tay cô, “Cậu là bạn tốt của mình, phải nghe lời mình nói!”.
-“Mình…”. Khinh Văn bối rối nhìn cô.
Cho đến khi có một giọng nói vang lên, “Chúng tôi chưa từng chính thức qua lại sao có thể nói chia tay được chứ?”. Ba người ngạc nhiên nhìn qua, vẻ mặt Thang Bồng rất bình thản, “Nếu cậu cứ tiếp tục làm ầm lên, tôi cũng chẳng thèm quan tâm!”.
Nói xong, anh nhìn Khinh Văn bằng ánh mắt ảm đảm rồi quay người bỏ đi.
-“Thang Bồng, đợi em!”. Người đẹp nọ thấy anh bỏ đi liền vội vàng chạy theo, không biết nghĩ gì mà lập tức quay lại nói với Tô Nghệ: “Tôi không ngờ cô vẫn còn suy nghĩ về chuyện trước đây, tôi và anh ấy không có lằng nhằng gì, hôm nay gặp nhau chẳng qua là vì công việc mà thôi!”, nói xong, cô ta vội vàng đuổi theo Thang Bồng.
Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi nhìn Tô Nghệ ở bên cạnh, vẻ mặt Tô Nghệ trở nên cực kỳ trống rỗng, cô lo lắng nhìn Tiểu Nghệ và hỏi: “Tiểu Nghệ, rốt cuộc là cậu làm sao vậy?”.
-“Không sao cả!”, Tô Nghệ buồn bã đáp, “Mình đang bị lên cơn điên, đừng nói gì với mình lúc này!”.
-“…”.
Hai người im lặng, cuối cùng Tô Nghệ hít một hơi thật sâu, cô nói: “Cô gái lúc này là một trong những người mình rất ghét, ngày trước khi học cùng lớp, vì cho rằng bản thân xinh đẹp nên rất kiêu ngạo. Lúc đó nhìn cô ta rất ngứa mắt, sau đó Bánh Bao qua lại với cô ta, ai chẳng biết cô ta chỉ muốn bọn con trai chú ý đến mình nhiều hơn mà thôi, thật đáng ghét là Bánh Bao lại ngưỡng mộ cô ta, càng đáng ghét hơn là…sau đó cô gái đó đã chạy theo một tay con nhà giàu lắm tiền và bỏ rơi Bánh Bao. Mình ghét cô ta đến chết đi được và đã bắt Bánh Bao phải thề rằng sẽ không được quan tâm đến cô ta nữa!”.
-“Hóa ra là như vậy!”. Khinh Văn nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, “Thế nhưng người ta, cái người bị bỏ rơi ấy có để ý đến chuyện đó đâu, cậu việc gì phải để tâm như vậy?”.
-“Đó là vì cô ta đã làm việc có lỗi với mình!”. Tô Nghệ hùng hổ nói, “Khinh Văn đáng ghét! Rốt cuộc cậu đứng về phía mình hay về phía bọn họ hả?”.
-“Nói thực thì lần này cậu sai rồi. Lúc nãy nói nặng nề như vậy, cậu muốn sau này mình gặp Thang Bồng như th


Disneyland 1972 Love the old s