Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
>-“…”.
Khinh Văn liền đóng cửa, quay lại ngồi trên sofa, ôm áo khoác của Như Sênh cười ngu ngơ.
Cửa phòng làm việc đột nhiên bật mở, tiếp đó một giọng nói vang lên: “Như Sênh, sắp hết giờ làm việc rồi, mời tôi ăn cơm đi, tối nay tôi không có cơm ăn!”.
Anh ta nói hết câu, nhìn thấy người ngồi trên sofa, ngẩn ra một lúc, người ngồi trên sofa nhìn thấy anh ta, cũng ngẩn ra giây lát.
Tiếp đó là một giọng nói đầy do dự: “Khinh Văn, Tống Khinh Văn phải không?”.
Khinh Văn đứng lên, cười lỏn lẻn: “Anh Tào Châu, đã lâu không gặp!”.
-“Cái bộ óc chật hẹp của Phạm Như Sênh cuối cùng cũng được khai thông và biết đi tìm em rồi đó hả?”. Tính cách của Tào Châu vẫn thẳng thắn như trước, “Anh còn tưởng rằng, hắn ta định đơn thân độc mã sống một mình cho đến hết đời cơ đấy!”, lời nói đầy vẻ hài hước, “Thế em đã tha thứ cho Như Sênh nhà anh rồi sao?”.
Như Sênh…đã trở thành người nhà anh ta từ lúc nào thế nhỉ?
Khinh Văn mỉm cười nói: “Anh cũng làm việc ở bệnh viện này à?”.
-“Đương nhiên rồi! Nhà anh ở thành phố G, anh cũng ở tại đây, huống hồ lại có viện trưởng là bạn học có thể che chở cho mình!”. Anh ta nói một hồi rồi trách móc, “Em đừng có chuyển để tài! Lẽ nào em vẫn chưa tha thứ cho Phạm Như Sênh hả?”.
-“…”, Khinh Văn còn chưa kịp trả lời thì Tào Châu lại nói tiếp, “Này cô bạn, em như thế là không được đâu! Tuy năm đó anh cũng chẳng hiểu vì sao hắn ta lại lẳng lặng ra đi mà không nói câu nào, không cần bạn gái, đến anh em cũng không cần sao? Nhưng sau này anh mới biết hắn ta cũng chẳng thể tự quyết định được. Chớ có nhìn dáng vẻ hào nhoáng trong việc ra nước ngoài của hắn ta, khi trở về thân hình tong teo như que củi, rồi khi tiếp nhận chức vụ viện trưởng thì hàng ngày lại càng bận rộn mệt chết đi được. Vừa du học về lại làm viện trưởng ngay, lúc đó hắn ta chịu sức ép rất lớn, trong bệnh viện có rất nhiều bác sĩ tài cán và tinh anh đều không phục, thời gian đó có thể coi là thời kỳ áp lực nhất đối với Như Sênh. Nhưng hắn ta tuyệt nhiên không kêu ca gì, làm việc suốt ngày suốt đêm, nếu như không có chị Mạt Lạc quan tâm đến thì e rằng hắn đã bị cháy máu dạ dày từ lâu rồi. Em xem, đường đường là viện trưởng của một bệnh viện lớn mà lại bị chảy máu dạ dày, nói ra có phải là mất mặt không!”.
-“Chảy máu dạ dày?”, cô bị cụm từ đó làm cho kinh hãi.
-“Kỳ thực những người quen biết đều có thể thấy rõ hắn ta làm việc bạt mạng như vậy một phần vì bản thân nhưng nguyên nhân còn lại chính là em đấy, hắn ta muốn mượn sự bận rộn trong công việc để quên em!”. Tào Châu nhớ lại nói: “Lúc đó mỗi ngày hắn đều làm việc tới khuya, đến cơm cũng quên ăn, nhưng ngày nào cũng không quên chạy đến một nơi và đứng đó một lúc, có một lần anh cảm thấy rất lạ nên đã bí mật bám theo sau, hắn ta đứng ngoài, anh ở trong xe, một lúc sau anh thấy em đi ra từ khu đó, lúc bấy giờ mới biết đó chính là nơi em sống. Anh tự hỏi tại sao hắn ta có thể chịu được việc đứng đó mỗi ngày để dõi theo em mà nhất định không đến trước mặt em nói chuyện, anh vẫn còn nhớ, ngày hôm đó trời mưa, rất lạnh, hắn ta đứng một mình dưới hiên nhà!”.
Đó là lần nào? Chỉ có một lần duy nhất cô nhìn thấy hình bóng vội vàng của anh, cô còn cho rằng mình hoa mắt, sau đó khi về nhà thì nhận được điện thoại của Tô Nghệ, cô ấy nói với cô rằng, anh đã quay về, mà quay về đã được một năm rồi…
Khinh Văn ngẩn ra một lúc, cô vì câu nói ấy sững sờ, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay cắm chặt vào da thịt nhưng lại buốt nhói ở tận trong tim. Như Sênh, Như Sênh, tại sao lại vì em mà làm nhiều điều như vậy, nhưng không bao giờ nói ra để cho em hiểu nhầm…
Tào Châu cảm thấy nếu cứ đứng nói như thế này thì không được ổn lắm bèn ngồi xuống và tiếp tục nói: “Em đừng cho rằng Như Sênh là người không biết lãng mạn, những việc mà hắn ta âm thầm làm khiến một người đàn ông như anh cũng phải cảm động, đáng tiếc anh lại chẳng phải là con gái, nếu không sẽ chẳng lấy ai ngoài hắn ta…”.
-“Thế thì cũng phải xem là tôi có cần cậu không đã chứ!”.
Giọng nói trầm ấm cắt ngang lời nói của anh ta, hai người quay lại nhìn, là Như Sênh đang từ cửa đi vào, trên tay vẫn còn đang cầm cuốn sổ bệnh án.
-“Cậu nói gì thế hả? Tôi vừa khuyên nhủ bạn gái giúp cậu, đúng là làm ơn mắc oán!”.
-“Thế thì xin cảm ơn lòng tốt của cậu!”. Như Sênh liếc nhìn anh ta rồi bồi thêm một câu “…Bạn trai của đàn ông”.
Phạm Như Sênh đang đùa? Khinh Văn không nhịn được bật cười thành tiếng.
Trước đây rất hiếm khi thấy Như Sênh nói với người khác như vậy, cho dù có thể nói lúc đó Tào Châu chơi rất thân với anh anh cũng ra vẻ không quan tâm, những người không thân quen sẽ cho rằng anh là người quá vênh vang, nhưng thực ra là vì anh không thích nói những lời sáo rỗng và cũng chẳng có thói quen tranh cãi với người khác.
Tào Châu rất hiểu tính cách của anh, thời đại học anh cũng đáng ghét như thế. Trên thế gian này, chỉ gặp duy nhất một người có thể khiến Phạm Như Sênh bộc lộ cảm xúc và người đó chính là Tống Khinh Văn.
-“Thôi rồi, xem ra tối nay chỉ có tôi là kẻ cô đơn đáng thương m